Theo các tài liệu nội bộ Epoch Times thu được từ một nguồn đáng tin cậy, chính quyền Trung Quốc đang xây dựng cơ sở để thiết kế, thử nghiệm và sản xuất các phương tiện tác chiến mặt đất (GEV) với mục đích bảo vệ các tuyên bố chủ quyền lãnh thổ của mình ở Biển Đông.

GEV là một loại máy bay kết hợp tàu có thể lướt trên bề mặt nước (biển hoặc hồ), mặt băng, hoặc trên nền đất phẳng.

Hàng không mẫu hạm USS Theodore Roosevelt (CVN 71) đi qua Thái Bình Dương. (Ảnh: Hải quân Hoa Kỳ qua Getty Images)
Hàng không mẫu hạm USS Theodore Roosevelt (CVN 71) đi qua Thái Bình Dương. (Ảnh: Hải quân Hoa Kỳ qua Getty Images)

Bắc Kinh tuyên bố chủ quyền đối với hầu hết Biển Đông, ngay cả sau khi Tòa án quốc tế năm 2016 ra phán quyết rằng những tuyên bố đó là trái pháp luật; Philippines, Việt Nam, Malaysia, Brunei và Đài Loan sau đó đã ra các tuyên bố để phản đối. Là nơi có ngư trường phong phú và các nguồn tài nguyên thiên nhiên có giá trị tiềm tàng, đường thủy này cũng là một trong những tuyến đường vận chuyển chính của thế giới.

Trong những năm gần đây, chính quyền Trung Quốc đã tìm cách củng cố các tuyên bố chủ quyền của mình trên tuyến đường thủy chiến lược bằng cách xây dựng các tiền đồn quân sự trên các đảo và rạn nhân tạo.

Theo báo cáo của Yingge, công ty tư nhân nhận thầu xây dựng, việc xây dựng căn cứ GEV, nằm ở phía nam tỉnh Hải Nam, bắt đầu vào tháng 12/2017 và dự kiến hoàn thành vào tháng 12/2020.

“Cùng với những biến động của tình hình quốc tế, vấn đề Biển Đông ngày càng trở nên nổi cộm. Dự án [căn cứ GEV] có thể đóng một vai trò quan trọng trong việc đảm bảo an toàn biên giới lãnh hải giữa Trung Quốc và các quốc gia khác ”, Yingge báo cáo với Cục Quản lý Nhà nước về Các vấn đề Chuyên gia Nước ngoài của Trung Quốc (SAFEA) vào ngày 27/10/2017.

Căn cứ

Yingge, có trụ sở tại thành phố Hải Khẩu, Hải Nam, thiết kế và sản xuất GEV. Công ty này sản xuất các sản phẩm GEV thương mại hóa, chẳng hạn như loại CYG-11, đã được bán cho các sở cảnh sát thuộc các thành phố của Trung Quốc và các quốc gia để thực hiện việc tuần tra các khu vực ven sông.

Trong tài liệu Yingge gửi tới SAFEA và chính quyền thành phố Hải Khẩu, công ty cho biết căn cứ này sẽ tổ chức nghiên cứu, thiết kế và sản xuất các phương tiện, thiết kế và thử nghiệm các ứng dụng cũng như đào tạo phi công và kỹ sư bảo trì.

Các tài liệu nội bộ không cung cấp thông tin chi tiết cụ thể về kế hoạch xây dựng cơ sở GEV. Tuy nhiên, văn phòng thương mại thành phố Hải Khẩu đã thông tin trên trang web của mình hồi tháng 5 năm 2015 rằng Yingge có kế hoạch sản xuất hàng loạt GEV, với mục tiêu là 50 chiếc trong một năm.

Các phương tiện truyền thông nhà nước Trung Quốc tuyên bố rằng các phương tiện GEV không thể bị phát hiện bởi radar và sonar, cho phép phương tiện này có khả năng tàng hình để hạ gục hàng không mẫu hạm và các chiến hạm hùng mạnh khác.

Tuy nhiên, chuyên gia quân sự Rick Fisher nghi ngờ tuyên bố này.

Ông Fisher, thành viên cấp cao tại Trung tâm Chiến lược và Đánh giá Quốc tế có trụ sở tại Virginia, cho biết: “Một chiếc GEV nhỏ, phẳng mang vũ khí chống hạm có thể thoát khỏi sự phát hiện của radar tầm xa, nhưng Hệ thống vũ khí tầm gần (CIWS) do Hải quân Hoa Kỳ sử dụng được thiết kế để tìm kiếm và đánh bại các tên lửa chống hạm nhanh hơn và cơ động có khả năng cũng phát hiện được GEV”. 

Vào năm 2013, một bài báo trên tờ Global Times của nhà nước đã dẫn lời Phó Chủ tịch Yingge Liu Guoguang cho biết công ty có kế hoạch phát triển một GEV lớn hơn – CYG-40 (với sức chứa 40 người) – và sẽ thiết kế CYG-100 (dành cho 100 người), CYG-150 và CYG-200.

Ông Fisher nghi ngờ rằng các máy bay GEV lớn có thể vận chuyển quân với tốc độ cao, cho phép Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc “gây bất ngờ hoặc áp đảo hệ thống phòng thủ trên bờ ở Đài Loan” trong trường hợp xảy ra xung đột với hòn đảo tự trị mà Bắc Kinh tuyên bố là một phần lãnh thổ của mình.

Ông nói, nếu Hoa Kỳ hoặc Nhật Bản đến bảo vệ Đài Loan, quân đội Trung Quốc cũng có thể được vận chuyển đến các đảo Sakashima của Nhật Bản hoặc Okinawa, hoặc Philippines, nơi có căn cứ hải quân của Hoa Kỳ.

Ở Biển Đông, “một GEV chở quân lớn cũng sẽ lý tưởng để tiến hành các cuộc đột kích bất ngờ nhằm vào các đảo nhỏ hơn ở Biển Đông mà Việt Nam, Philippines và Malaysia chiếm đóng,” ông Fisher nói thêm.

Tàu sân bay của Trung Quốc, Liêu Ninh - tác chiến mặt đất
Tàu sân bay của Trung Quốc, Liêu Ninh (Phải), tiến đến vùng biển Hồng Kông vào ngày 7 tháng 7 năm 2017. (Nguồn ảnh nên đọc ANTHONY WALLACE / AFP qua Getty Images)

Phát triển GEV tại Trung Quốc

Trung Quốc đã chính thức phát triển chiếc  GEV đầu tiên của mình, được đặt tên là DF-100, vào tháng 11 năm 1998. Nó được thiết kế và phát triển bởi hai công ty nhà nước, China Technology Kaifayuan và China Aerospace Science and Technology Corp., sau này là nhà thầu chính của Trung Quốc cho chương trình không gian.

Theo một báo cáo trên trang web của lực lượng không quân Trung Quốc hiện đã bị xoá, DXF-100 được lên kế hoạch sử dụng cho mục đích quân sự.

Trong hai thập kỷ qua, Trung Quốc đã phát triển nhiều GEV hơn, bao gồm một máy bay không người lái GEV do một bộ phận của China Aerospace phát triển, có thể bay trong một giờ rưỡi và mang theo một quả ngư lôi nặng một tấn.

Yingge được thành lập vào đầu năm 2013 tại Hải Khẩu. Công ty đã cho ra mắt mẫu CYG-11 vào năm đó, có thể chở hơn một tấn hàng hóa và bay cao hơn mặt nước từ 3 đến 13 feet với tốc độ tối đa 130 dặm/giờ.

Mặc dù là công ty tư nhân, Yingge đã nhận được những khoản hỗ trợ đáng kể về tài chính và hậu cần từ chính quyền Trung Quốc.

Chi nhánh Hải Nam của Cục quản lý các vấn đề chuyên gia nước ngoài đã viết trong một bài báo vào tháng 1 năm 2018 trên tạp chí của mình rằng chính phủ đã cử một nhóm đến Yingge để hỗ trợ và hướng dẫn công ty xin tài trợ từ chính phủ trung ương, và giúp thu xếp thị thực và giấy phép cư trú cho các nhà nghiên cứu Nga đến hỗ trợ phát triển GEV.

Nga hậu thuẫn đằng sau

Trong các tài liệu nội bộ, Yingge đã báo cáo với chính quyền trung ương rằng một nhóm các nhà nghiên cứu người Nga nghiên cứu phát triển GEV của Nga đã hỗ trợ chuyên gia cho công ty Trung Quốc.

Trong báo cáo năm 2016 của công ty, Yingge đã liệt kê 17 chuyên gia Nga, cùng với thông tin cá nhân của họ và các khoản trợ cấp dành cho họ. Chính phủ trung ương đã cấp cho họ 2,67 triệu nhân dân tệ (khoảng 400.000 USD) trợ cấp và phụ cấp. Công ty không nêu chi tiết họ được trả lương bao nhiêu.

Năm 2017, 19 chuyên gia Nga đã được trợ cấp và phụ cấp 1,254 triệu nhân dân tệ (190.000 USD).

Huệ Giao biên dịch

Với 22 ngôn ngữ, Epoch Times là một kênh truyền thông Mỹ độc lập theo nguyên tắc Sự Thật và Truyền Thống. Thông qua những bài báo trung thực, cung cấp sự thật và làm sáng tỏ những vấn đề xã hội quan trọng, Epoch Times mong muốn gửi đến Quý độc giả những giá trị nhân văn của sự chính trực, lương thiện, lòng trắc ẩn, hay những bài học quý giá từ lịch sử, đồng thời tôn vinh các giá trị phổ quát của nhân loại.

Rất mong nhận được sự ủng hộ và đồng hành của Quý độc giả thông qua việc chia sẻ, lan tỏa các bài viết đến với cộng đồng. Epoch Times tin rằng đây là cách để chúng ta cùng kiến tạo tương lai, đi tới một đại kỷ nguyên mới huy hoàng và đẹp đẽ hơn.


Mọi ý kiến và đóng góp bài vở, xin vui lòng gửi về: [email protected]