Đây không phải là câu chuyện tình yêu nam nữ, mà là chuyện bạn đời Thần tiên…

Lộng Ngọc thổi khèn, tiếng tiêu đáp lại

Thời Xuân Thu, Tần Mục Công có một người con gái tên là Lộng Ngọc. Khi Lộng Ngọc vừa tròn một tuổi, trong hoàng cung bày rất nhiều đồ đạc để trắc nghiệm chí hướng tương lai của tiểu công chúa. Lộng Ngọc chỉ chọn duy nhất một miếng ngọc bội và không muốn buông xuống, nên phụ vương đặt tên này cho cô.

Lớn lên, Lộng Ngọc vừa thông minh lanh lợi lại có dung mạo tuyệt trần. Cô thích sự yên tĩnh, luôn muốn ở một mình trong thâm cung và thổi khèn. Không cần thầy dạy Lộng Ngọc vẫn có thể thổi lên những giai điệu tuyệt diệu, giống như tiếng hót của chim phượng hoàng. 

Tần Mục Công rất yêu con gái, bèn sai người làm một chiếc khèn bằng ngọc bích tặng con, lại xây cho con một tòa lầu Phượng, trước lầu có một đài cao gọi là Phượng Đài. 

Khi Lộng Ngọc 15 tuổi, Mục Công muốn tìm phò mã cho con. Nàng nghe vậy bèn nói với cha: “Đó phải là người biết thổi khèn và có thể phụ xướng với con, nếu không thì con quyết không lấy chồng”. Tuy nhiên khắp vương quốc cũng không có một người đáp ứng tiêu chuẩn này. 

Một buổi tối nọ khi đang ngồi nhàn rỗi trong Phượng lầu, nàng lấy khèn ra thổi, độc tấu trong không trung, thanh âm ôn nhu réo rắt. Trong gió nhẹ chợt nghe như có người họa lại, tiếng tiêu véo von, khi gần khi xa. Lộng Ngọc không khỏi băn khoăn, bèn ngừng lại không thổi nữa thì tiếng tiêu cũng lắng xuống, nhưng dư âm còn vang vọng không dứt.

Lộng Ngọc bâng khuâng trước gió, trầm tư như vừa đánh mất vật gì. Thoáng chốc đã nửa đêm, trăng xế hương tàn, nàng đem chiếc khèn ngọc để trên đầu giường, gắng gượng đi nằm. Đang thiêm thiếp thì bỗng thấy về phía tây nam trên trời, qua khung cửa sổ nàng thấy hào quang ngũ sắc, rực rỡ như ban ngày. Trên đó có một chàng trai trẻ tuổi, mũ lông áo hạc, cưỡi chim phượng trên trời bay xuống, đứng trước Phượng Đài bảo nàng rằng: “Ta là chủ của núi Thái Hoa, Ngọc Hoàng Thượng Đế cho ta kết duyên với nàng, đến Trung thu này thì đôi ta gặp nhau, thành tựu một đoạn duyên túc thế”. Chàng trai nói xong, lấy tay cởi ống ngọc tiêu bên hông xuống, rồi đứng dựa lan can mà thổi. 

"Xuy tiêu dẫn phượng đồ" trong "Nhân vật cố sự đồ sách" của Minh Cừu Anh, trưng bày tại Bảo tàng Cung điện Quốc gia Đài Bắc (Ảnh: Phạm vi công cộng qua Epoch Times)
“Xuy tiêu dẫn phượng đồ” trong “Nhân vật cố sự đồ sách” của Minh Cừu Anh, trưng bày tại Bảo tàng Cung điện Quốc gia Đài Bắc (Ảnh: Phạm vi công cộng qua Epoch Times)

Kết duyên phu thê cùng người trong mộng

Sáng hôm sau, Lộng Ngọc thuật lại chuyện chiêm bao cho Mục Công. Mục Công sai Mạnh Minh căn cứ theo hình tượng người trong mộng mà đến dò tìm ở núi Thái Hoa. Người tiều phu ở đấy chỉ lên núi mà bảo: Có một người lạ mặt cứ buổi chiều lại thổi chơi khúc ngọc tiêu, ở cách vài trăm dặm cũng nghe thấy, không rõ là người ở đâu. Chỉ biết đến làm nhà ở trên núi này. 

Mạnh Minh lên núi, quả nhiên thấy có một nam tử mũ lông áo bạc, trông như một vị Thần tiên, liền mời về bái kiến Mục Công. Người này họ Tiêu tên Sử, không biết thổi khèn, chỉ biết thổi tiêu.

Lộng Ngọc sai nội thị tâu với Mục Công để Tiêu Sử thổi tiêu. 

Tiêu Sử mới dạo một khúc thì thấy có gió mát hây hây, thổi đến khúc thứ hai thì mây ngũ sắc tụ họp bốn mặt cuộn tới cung điện, đến khúc thứ ba thì có đôi hạc trắng múa lượn trên không, lại có mấy đôi khổng tước bay về đậu trên cây ngô đồng trước sân, tiếp đó hàng trăm con chim cùng tụ hợp kêu ríu rít, một lúc lâu rồi mới tan đi. 

Lộng Ngọc quan sát kỹ, nhận ra chiếc tiêu tử ngọc trong tay Tiêu Sử chính là vật mình đã nhìn thấy trong mơ. Nàng mừng thầm, nhận ra mình đã tìm được người trong mộng. 

Mục Công lại hỏi chàng thanh niên về nguồn gốc của khèn và tiêu. Tiêu Sử đáp, khèn và tiêu là cùng loại, đều là từ tiếng chim phượng hoàng hót mà biến đổi thành. Khèn là Nữ Oa phát minh, với ý nghĩa vạn vật sinh sôi nảy nở. Tiêu là do Phục Hy phát minh, có nghĩa là quét sạch, thanh trừng, có thể dùng thanh lý những thứ không tốt trong thiên địa.

Mục Công lại hỏi: “Này người thổi tiêu, tại sao nhà ngươi có thể kêu gọi hàng trăm con chim tới như vậy?”. Tiêu Sử đáp: “Tiếng tiêu rất giống tiếng chim phượng hoàng. Trước đây vua Thuấn diễn tấu khúc Tiêu Thiều, phượng hoàng nghe thấy liền bay tới hành lễ. Chim phượng là vua của các loài chim còn bay tới, huống chi là các giống chim khác?”.

Mục Công chứng kiến Tiêu Sử thổi tiêu, đã có thể thông thiên cảm địa, hành động cử chỉ phóng khoáng, phong độ nhanh nhẹn nhẹ nhàng, nên phong làm phò mã. Ngày Lộng Ngọc và Tiêu Sử kết nghĩa phu thê cũng trùng hợp đúng vào tết Trung thu. 

Phu thê cưỡi xe giá rồng phượng bay lên trời

Sau khi kết hôn, hai vợ chồng Lộng Ngọc thường xuyên ở Phượng Đài luyện khèn và tiêu. Tiêu Sử dạy Lộng Ngọc tập thanh âm loan phượng, tiếng khèn tiếng tiêu tương hòa, ôn nhu, hòa nhã. 

Lộng Ngọc phát hiện phu quân không ăn cơm, chỉ thỉnh thoảng uống rượu hoặc ăn chút hoa quả. Sau đó, anh cũng mang thuật tịch cốc truyền lại cho vợ. Cứ như vậy, hai vợ chồng không ăn không uống, khắc khổ tu hành, nhiều năm không ra khỏi Phượng lầu. Vốn đã không có chuyện nam nữ, lại không ăn đồ ở nhân gian, hai người ngày càng đạt đến trạng thái tâm tịnh thân thể nhẹ nhàng. 

Hơn 10 năm sau, tiếng tiêu của Lộng Ngọc cũng giống như tiếng hót của chim phượng, thanh nhạc tương hợp, có thể chạm tới thiên đình. Phượng hoàng nghe được cảm thấy rung động, nên thường xuyên bay từ bầu trời xuống, đậu trên mái lầu của họ.

Một đêm nọ, Tiêu Sử và Lộng Ngọc đang hòa tấu dưới trăng, đột nhiên có chú chim phượng hoàng màu tím đậu bên trái Phượng Đài, lại có một con rồng bay qua phía bên phải Phượng Đài. 

Tiên nhân cưỡi rồng, bích họa trong hang đá Mạch Tích Sơn triều đại Bắc Ngụy. (Ảnh: Phạm vi công cộng qua Epoch Times)
Tiên nhân cưỡi rồng, bích họa trong hang đá Mạch Tích Sơn triều đại Bắc Ngụy. (Ảnh: Phạm vi công cộng qua Epoch Times)

Biết rằng thời cơ đã đến, Tiêu Sử nói cho Lộng Ngọc biết bí mật mà anh đã giấu kín bấy lâu:

“Ta vốn là tiên nhân trên trời, bởi sách sử nhân gian bị tản loạn nên Thượng Đế phái ta xuống chỉnh lý. Ta sinh ngày 5 tháng 5 năm thứ mười bảy Chu Tuyên Vương trong một gia đình Tiêu thị thời Tây Chu, tên là Tiêu Tam Lang. Sau khi hoàn thành chỉnh lý điển sách cổ, người nhà Chu gọi ta là Tiêu Sử, tính đến nay đã hơn 110 tuổi. Thượng Đế lại lệnh cho ta làm chủ nhân của Hoa Sơn, vì có tiên duyên với nàng, nên dùng tiếng tiêu hòa hợp kết duyên vợ chồng, cùng nhau tu hành. Hiện nay trần duyên đã tận, tu luyện đã viên mãn, không nên ở lại nhân gian nữa, hôm nay long phượng đến đón chúng ta về trời”. 

Lộng Ngọc muốn từ biệt cha mình, Tiêu Sử nói: “Thần tiên không có ưu sầu, sao còn lưu luyến thân nhân gia quyến?”. Nói rồi, Tiêu Sử cưỡi lên con rồng màu đỏ, Lộng Ngọc cưỡi lên rồng màu tím, từ Phượng Đài bay lên mây rồi về trời. 

Ngày hôm sau, Tần Mục Công biết chuyện, buồn rầu mà thở dài: “Chuyện Thần tiên thật sự có tồn tại. Nếu có long phượng tới đón, ta cũng sẽ bỏ hết giang sơn mà về trời”.

Từ đó, Mục Công xa rời việc quốc sự, nhất tâm tu luyện, tương truyền sau này cũng đắc Đạo thành Tiên. 

Hôn nhân của nhân loại nơi thế gian, cũng chẳng qua là tình cảm giữa nam và nữ, sinh sôi nảy nở cho hậu thế. Nhưng vợ chồng bầu bạn Thần tiên như Tiêu Sử và Lộng Ngọc, hỏi cổ kim có bao nhiêu người?

Bức tranh thời Tống "Tiên nữ cưỡi loan". (Ảnh: Phạm vi công cộng qua Epoch Times)
Bức tranh thời Tống “Tiên nữ cưỡi loan”. (Ảnh: Phạm vi công cộng qua Epoch Times)

Tài liệu tham khảo:

  • “Liệt tiên truyền” của Lưu Hướng thời Tây Hán 
  • Tập 4 Thái Bình Quảng Ký thời Tống 
  • Hồi 47 Đông Chu Liệt Quốc Chí, Minh Phùng Mộng long

Phụ trách biên tập: Tô Minh Chân
Biên dịch: Thanh Mai

Với 22 ngôn ngữ, Epoch Times là một kênh truyền thông Mỹ độc lập theo nguyên tắc Sự Thật và Truyền Thống. Thông qua những bài báo trung thực, cung cấp sự thật và làm sáng tỏ những vấn đề xã hội quan trọng, Epoch Times mong muốn gửi đến Quý độc giả những giá trị nhân văn của sự chính trực, lương thiện, lòng trắc ẩn, hay những bài học quý giá từ lịch sử, đồng thời tôn vinh các giá trị phổ quát của nhân loại.

Rất mong nhận được sự ủng hộ và đồng hành của Quý độc giả thông qua việc chia sẻ, lan tỏa các bài viết đến với cộng đồng. Epoch Times tin rằng đây là cách để chúng ta cùng kiến tạo tương lai, đi tới một đại kỷ nguyên mới huy hoàng và đẹp đẽ hơn.


Mọi ý kiến và đóng góp bài vở, xin vui lòng gửi về: [email protected]