Bạo lực, cướp bóc và tình trạng lộn xộn mà đất nước này (Hoa Kỳ) đã chứng kiến trong nhiều tháng qua phần lớn bắt nguồn từ học đường, nơi các giảng viên cánh tả dạy những người trẻ chưa trưởng thành những điều vô nghĩa trái với lẽ thường và các nguyên tắc tự do.

Chủ yếu trong số các bài học của họ là cần phải tấn công tự do ngôn luận dưới hình thức nghiêm cấm đối với cái gọi là phát ngôn thù ghét hay những lời nói vô tình gây tổn thương. Dưới đây là các ví dụ về những lời gây tổn thương dường như không chủ ý đó: “Bạn hẳn đã làm rạng danh cho giống nòi của mình.” “Chà! Làm thế nào mà bạn trở nên giỏi toán đến vậy?” “Chỉ có một chủng tộc duy nhất, loài người.” “Tôi không phân biệt chủng tộc. Tôi có khá nhiều người bạn da đen.” “Là một phụ nữ, tôi hiểu những gì bạn phải trải qua khi thuộc nhóm người thiểu số.”

Đó là một tình trạng đau lòng khi tự do ngôn luận và truy vấn cần được bảo vệ tại các cơ sở giáo dục cấp bậc cao hơn. Quả thực, chính sự tự do trên phương diện ý tưởng đã khiến Hoa Kỳ, cũng như các quốc gia phương Tây khác, trở thành người tiên phong trong hầu hết mọi lĩnh vực mà nhân loại nỗ lực. Sự đồng nhất về ý tưởng cũng nguy hiểm tương tự như sự độc tài trong quyền lực chính trị hay sự độc quyền trong sản xuất hàng hóa và dịch vụ.

Câu hỏi nên đặt ra ở đây là liệu thước đo thực sự cho nghĩa vụ của một người đối với tự do ngôn luận là gì? Thước đo thực sự không diễn ra khi anh ta cho phép mọi người nói những điều mà anh ta cho là có thể chấp nhận được. Thước đo thực sự chỉ xảy ra khi anh ta cho phép mọi người nói những điều mà anh ta cho là mang tính xúc phạm. Nguyên tắc tương tự áp dụng cho quyền tự do liên hệ; thước đo thực sự của nó là khi ai đó cho phép những người khác tự do liên hệ gán ghép theo những cách mà anh ta cho là bị xúc phạm.

Trong khi quyền tự do ngôn luận đang bị tấn công, chúng ta đang bắt đầu thấy một số phản hồi. Hơn 12,000 giáo sư, các nhà lãnh đạo tự do ngôn luận, và các nhà lãnh đạo các tổ chức theo khuynh hướng bảo thủ đã ký “Tuyên bố Philadelphia”.

Tài liệu dài 845 chữ phần nào cho hay: “Tương tự như vậy, các trường cao đẳng và đại học đang áp đặt các quy định về phát ngôn để khiến cho sinh viên được ‘an toàn’, không phải khỏi bị tổn hại về thể chất, mà là khỏi các thách thức đối với tính chính thống trong khuôn viên trường. Các chính sách và quy định này cho rằng chúng ta với tư cách công dân không thể tự suy nghĩ và đưa ra các phán quyết độc lập. Thay vì dạy chúng ta tham gia, họ khuyến khích chủ nghĩa tuân thủ (“suy nghĩ nhóm”) và huấn luyện chúng ta phản ứng với những thách thức trí tuệ bằng một hoặc một hoặc vài hình thức kiểm duyệt khác. Một xã hội thiếu sự hòa ái và cho phép mọi người bị bêu riếu hoặc bị đe dọa đến mức tự kiểm duyệt ý kiến của mình, một xã hội mà coi khả năng phán xét sẽ không tồn tại được lâu.”

“Là công dân Hoa Kỳ, chúng tôi mong muốn một vườn hoa ý tưởng rộng mở, hưng thịnh, biết rằng đó là cách công bằng và hiệu quả nhất để tách biệt sự giả dối với sự thật. Do đó, những tiếng nói bất đồng và không được lòng dân – dù thuộc phe cánh tả hay cánh hữu – đều phải có cơ hội được lắng nghe. Chúng thường chỉ lối cho xã hội chúng ta hướng tới các vị thế công bằng hơn, đó là lý do tại sao Frederick Douglass nói rằng tự do ngôn luận là ‘cải cách đạo đức vĩ đại của xã hội và chính phủ.’”

Việc công nhận tầng lớp trí thức đang tấn công tự do ngôn luận không phải là điều mới mẻ. Trong một bài phát biểu năm 1991, Chủ tịch Đại học Yale, ông Benno Schmidt, đã cảnh báo: “Các vấn đề nghiêm trọng nhất về quyền tự do ngôn luận trong xã hội của chúng ta ngày nay đang tồn tại trong khuôn viên trường của chúng ta. Người ta dường như cho rằng mục đích của giáo dục là đưa ra một quan điểm đúng đắn hơn là tìm tòi trí tuệ và khai phóng tâm trí.”

Những kẻ bạo chúa ở khắp mọi nơi, từ Đức Quốc xã đến cộng sản, đều bắt đầu từ việc ủng hộ quyền tự do ngôn luận. Tại sao? Bởi vì lời nói rất quan trọng đối với việc hiện thực hóa các mục tiêu cánh tả về chỉ huy và kiểm soát. Người dân phải được tuyên truyền, truyền đạo, thuyết phục. Một khi phe cánh tả đã giành được quyền lực, như những gì họ có ở hầu hết các trường cao đẳng và đại học của chúng ta, thì quyền tự do ngôn luận sẽ trở thành một gánh nặng. Nó thách thức những ý tưởng và nghị trình của họ, và phải bị dập tắt.

Các cuộc tấn công vào quyền tự do ngôn luận để phù hợp với chủ nghĩa đa văn hóa và đa dạng thực sự là các cuộc tấn công vào các giá trị phương Tây, những giá trị vượt trội hơn tất cả những thứ khác. Thành tựu không thể thiếu của phương Tây là khái niệm về quyền cá nhân, ý tưởng rằng các cá nhân có một số quyền bất khả xâm phạm mà không cần chính phủ cấp cho. Chính phủ tồn tại để bảo vệ những quyền bất khả xâm phạm này. Phải đến tận thế kỷ 17 thì ý tưởng đó mới nảy sinh và chủ yếu thông qua các nghiên cứu của các triết gia người Anh như John Locke và David Hume.

Và bây giờ những người cánh tả trong khuôn viên trường học của thế kỷ 21 đang cố gắng đàn áp những quyền bất khả xâm phạm này.

Tiến sĩ Walter E. Williams là Giáo sư Kinh tế xuất sắc của viện John M. Olin thuộc Đại học George Mason, Fairfax, Virginia, tác giả của nhiều cuốn sách và nhận nhiều giải thưởng và danh hiệu, ông hiện đang ngồi trong một số hội đồng quản trị và các ban cố vấn, bao gồm Viện Hoover, Cao đẳng Thành phố Grove, Viện Cato, Viện Kinh tế, và Quỹ Di sản.

Quan điểm được trình bày trong bài viết này là ý kiến của tác giả và không nhất thiết phản ánh quan điểm của The Epoch Times.

Walter E. Williams
Hạ Thu biên dịch

Với 22 ngôn ngữ, Epoch Times là một kênh truyền thông Mỹ độc lập theo nguyên tắc Sự Thật và Truyền Thống. Thông qua những bài báo trung thực, cung cấp sự thật và làm sáng tỏ những vấn đề xã hội quan trọng, Epoch Times mong muốn gửi đến Quý độc giả những giá trị nhân văn của sự chính trực, lương thiện, lòng trắc ẩn, hay những bài học quý giá từ lịch sử, đồng thời tôn vinh các giá trị phổ quát của nhân loại.

Rất mong nhận được sự ủng hộ và đồng hành của Quý độc giả thông qua việc chia sẻ, lan tỏa các bài viết đến với cộng đồng. Epoch Times tin rằng đây là cách để chúng ta cùng kiến tạo tương lai, đi tới một đại kỷ nguyên mới huy hoàng và đẹp đẽ hơn.


Mọi ý kiến và đóng góp bài vở, xin vui lòng gửi về: [email protected]