Chiến tranh Nga-Ukraine đang tăng sức mạnh kinh tế của Trung Quốc.

Mỹ và châu Âu đã khiến các chủ ngân hàng Trung Quốc và Nga ngạc nhiên. Để trả đũa việc Nga xâm lược Ukraine, họ đã đóng băng khoảng 630 tỷ USD dự trữ ngoại hối của Nga hôm 26/02.

Moscow đột nhiên không thể sử dụng dự trữ ngoại tệ mà họ nghĩ rằng đang sở hữu. Moscow có thể đã lên kế hoạch sử dụng hàng tỷ USD để bảo vệ đồng rúp trên thị trường quốc tế. Thay vào đó, đồng rúp đã giảm khoảng 30% so với đồng USD hôm 28/02.

Bắc Kinh đang chú ý. Đối mặt với sự thiếu hụt giá trị tiềm tàng của dự trữ ngoại hối trị giá 3.2 ngàn tỷ USD, Bắc Kinh đang âm thầm giảm bớt USD bằng cách mua tài sản trên toàn cầu, bao gồm gần đây nhất là thông qua thúc đẩy năng lượng và [tích trữ] hàng hóa.

Được thúc đẩy bởi sự bất ổn địa chính trị cộng thêm từ cuộc xâm lược của Nga, các lệnh trừng phạt đối với nạn diệt chủng người Duy Ngô Nhĩ, dịch chuyển chuỗi cung ứng, gián đoạn thương mại ở Biển Đen, cuộc tranh cãi thương mại Úc, và chi phí vận chuyển hàng hải tăng vọt, Bắc Kinh đang thu mua các mặt hàng quan trọng như dầu, khí đốt, sắt quặng, lúa mì, lúa mạch, ngô, và vàng.

Đồng tiền vàng trong một cuộc triển lãm ở Lenzburg, Thụy Sĩ, hôm 16/11/2014. Trung Quốc cũng đang thu được nhiều vàng nhất có thể. (Ảnh: Steffen Schmidt/AP)

Giá cả dường như không được quan tâm tương đối nhiều đối với những khách mua là công ty thuộc sở hữu nhà nước mua nguyên liệu để chuẩn bị cho sự khan hiếm hàng hóa dự kiến ​​ngày càng tăng. Nhiều mặt hàng đã tăng giá trong vài ngày qua từ 3% đến 8% do chiến tranh. Các lệnh trừng phạt đối với kali từ Belarus đã thúc đẩy Trung Quốc trả thêm 139% cho thành phần phân bón, hiện có nguồn gốc từ Israel và Canada.

Mặt khác, chiến tranh đôi khi giúp ích cho vị thế cạnh tranh của Trung Quốc. Với vị thế mới bị xa lánh của Nga, Bắc Kinh có khả năng thương lượng để quy đổi các hợp đồng hàng hóa với Nga theo đồng tiền của mình, đồng nhân dân tệ. Các giao dịch bằng đồng USD và đồng euro với Nga hiện đang ngày càng trở nên bất hợp pháp do các lệnh trừng phạt quốc tế về chiến tranh, vì vậy các ngân hàng của Trung Quốc vui vẻ tuân thủ bằng cách chuyển sang đồng nhân dân tệ. Nga có rất ít nơi khác để bán năng lượng, vì vậy Bắc Kinh tận hưởng [lợi thế] của người mua trên thị trường.

Chẳng hạn, Trung Quốc trước đây đã mua khoảng 1% than của họ từ Nga (khoảng 30 triệu tấn), nhưng nếu cuộc xâm lược Ukraine tiếp tục, Nga sẽ bị trừng phạt buộc phải cố gắng chuyển 38% lượng than xuất cảng của mình (khoảng 76 triệu tấn) từ Âu Châuvà Ukraina, đến các thị trường Á Châu.

Nhưng hai ngân hàng quốc doanh lớn nhất của Trung Quốc hiện đã hạn chế các khoản vay ngoại tệ để mua hàng hóa của Nga. Ví dụ, chi nhánh ở nước ngoài của Ngân hàng Công thương Trung Quốc đã ngừng phát hành thư tín dụng mệnh giá USD để mua nguyên liệu thô của Nga. Tuy nhiên, tín dụng bằng đồng nhân dân tệ vẫn được cung cấp cho một số khách hàng.

Hàng năm, Trung Quốc mua khoảng 60 tỷ USD năng lượng từ Nga. Các nhà sản xuất thép và nhà máy điện của Trung Quốc, thường nhập cảng một lượng lớn than từ Nga, đang tìm kiếm các nhà cung cấp thay thế khi các chủ ngân hàng của họ khuyên ngừng mua do rủi ro bị trừng phạt thứ cấp đối với Trung Quốc.

Việc Trung Quốc tăng cường mua các loại ngũ cốc và đậu nành gây áp lực lên giá thế giới, hiện đang trở nên khó có thể mua được đối với người nghèo trên toàn cầu. Theo báo cáo của Bloomberg hôm 03/03, Trung Quốc đã nhập cảng 34 tỷ USD nông sản từ Hoa Kỳ trong năm 2021.

Kể từ tháng 11/2021, một phần do kết quả của việc tháng 12/2021 của Nikkei đưa tin về những lời kêu gọi “tích trữ [hàng hoá]” của chính quyền này, giá đậu nành đã tăng gần 50%. Xuất cảng ngũ cốc từ Nga và Ukraine đã phải tạm dừng vì chiến tranh và các lệnh trừng phạt, làm tăng giá thậm chí nhiều hơn.

Theo Nikkei, Trung Quốc, quốc gia chiếm khoảng 18% dân số toàn cầu, đã dự trữ hơn một nửa lượng ngũ cốc trên thế giới, làm tăng giá cả đến mức “khiến nhiều quốc gia rơi vào cảnh đói kém hơn.” Một quan chức tại Cục Dự trữ Chiến lược và Lương thực Quốc gia Trung Quốc nói với các ký giả rằng, trong khi phần còn lại của thế giới rơi vào chiến tranh và hỗn loạn, Trung Quốc có kho dự trữ lúa mì trong một năm rưỡi.

Trung Quốc không chỉ mua thực phẩm, mà họ còn đang mua toàn bộ các công ty, bao gồm cả một nhà chế biến thịt của Âu Châu vào năm 2021 và một công ty sữa hàng đầu ở New Zealand vào năm 2019. Từ năm 2020 đến năm 2021, chỉ số giá thực phẩm của Liên hợp Quốc đã tăng 30%.

Chình phủ Bắc Kinh cũng là một con bọ vàng. Họ tự khai thác nhiều và mua nhiều hơn trên các thị trường quốc tế. Trong khi Bắc Kinh chính thức nắm giữ 1,948 tấn kim loại quý màu vàng, hầu hết các nhà phân tích ước tính trữ lượng từ 10,000 đến 30,000 tấn, cao hơn nhiều so với trữ lượng 8,133 tấn của Mỹ. Với nhiều vàng như vậy, trong tương lai Trung Quốc có thể hỗ trợ đồng nhân dân tệ bằng vàng, thay thế cho đồng USD không có [tài sản] hỗ trợ.

Trung Quốc cần lương thực và hàng hóa cho nền kinh tế của mình, cũng như tất cả các quốc gia. Nhu cầu của họ là một yếu tố kéo nhiều nguồn cung cấp hơn xuất hiện, có nghĩa là nhiều việc làm hơn trên toàn cầu. Nhưng cách tiếp cận của Trung Quốc là cạnh tranh vô nguyên tắc, lừa dối, và độc đoán, chẳng hạn như thông qua các nỗ lực đánh cắp tài nguyên thiên nhiên và độc quyền các mặt hàng khan hiếm nhất.

Nếu thế giới cho phép nhà cầm quyền này này tiếp tục đi theo con đường phi đạo đức mở rộng quyền lực cho bản thân, thì chúng ta tạo nguy hiểm cho tương lai của chính chúng ta khi làm vậy.

Quan điểm trong bài viết này là ​​của tác giả và không nhất thiết phản ánh quan điểm của The Epoch Times.

Ông Anders Corr có bằng cử nhân/thạc sĩ khoa học chính trị tại Đại học Yale (2001) và tiến sĩ về chính phủ tại Đại học Harvard (2008). Ông là người đứng đầu Corr Analytics Inc., nhà xuất bản của Tạp chí Rủi ro Chính trị, và đã thực hiện các nghiên cứu sâu rộng ở Bắc Mỹ, Âu Châu và Á Châu. Các cuốn sách mới nhất của ông là “The Concentration of Power: Institutionalization, Hierarchy, and Hegemony” (“Tập Trung Quyền Lực: Thể Chế Hóa, Hệ Thống Phân Cấp, và Quyền Bá Chủ”) xuất bản năm 2021 và “Great Powers, Grand Strategies: the New Game in the South China Sea” (“Các Cường Quốc Lớn, Các Chiến Lược Lớn: Trò Chơi Mới ở Biển Đông”) xuất bản năm 2018.

Vân Du biên dịch
Quý vị tham khảo bản gốc từ The Epoch Times

Liên quan: