Tin rằng việc đối xử nhẹ nhàng với những vi phạm nhân quyền của Bắc Kinh sẽ dẫn đến các cuộc cải tổ ở Trung Quốc, thế nhưng hành động này không chỉ công nhận việc tiếp cận của Đảng Cộng Sản Trung Quốc chống lại các nhóm tín ngưỡng như Pháp Luân Công, mà còn cho phép họ lặp lại những hành động tàn bạo này, một bài báo do Viện Macdonald-Laurier (MLI) công bố cho biết.

“Các chính phủ kế nhiệm của Canada, và các chính phủ khác trên thế giới đã tự huyễn hoặc bản thân rằng đối đãi nhẹ nhàng với các hành động tàn bạo bằng cách nào đó sẽ khuyến khích cải cách ở Trung Quốc. Nhưng thay vào đó, bộ máy áp bức được xây dựng để đàn áp Pháp Luân Công đã di căn, trở thành một đặc tính bất biến trong bộ máy quản trị của Đảng Cộng Sản,” luật sư nhân quyền nổi tiếng người Canada David Matas và chuyên gia nhân quyền Caylan Ford cho biết trong bài báo có nhan đề “Keeping Our Eyes Open to China’s Machinery of Repression” (“Đừng Rời Mắt khỏi Bộ Máy Đàn Áp của Trung Quốc”) của mình.

Được MLI xuất bản hôm 10/12, bài báo lưu ý rằng các chính trị gia đã chọn con đường dễ dàng hơn khi đối mặt với các vấn đề liên quan đến Pháp Luân Công.

“Với các nhà ngoại giao đang tìm cách thúc đẩy các nghị trình phức tạp và nhiều mặt với Trung Quốc, cuộc đàn áp Pháp Luân Công được hiểu là một vấn đề rất nhạy cảm,” các tác giả cho biết.

“Nói về một số hình thức đàn áp khác, và những người Cộng Sản Trung Quốc sẽ đưa ra những lời phủ nhận và biện minh. Hễ bàn luận đến cuộc đàn áp Pháp Luân Công là những người Cộng Sản sẽ nổi giận và bước ra khỏi phòng.”

“Căn cứ vào những rủi ro đó, dường như chỉ tập trung vào những thứ khác là mọi chuyện đơn giản và hiệu quả hơn nhiều,” họ nói thêm.

Ông Arthur Waldron, giáo sư về lịch sử Trung Quốc tại Đại học Pennsylvania, như được trích dẫn trong bài báo, đã nhận xét rằng Bắc Kinh đặt Pháp Luân Công vào vị trí hàng đầu trong các mục tiêu đàn áp của họ.

“Pháp Luân Công không chỉ đơn giản là nằm trong danh sách đen của Bắc Kinh. Tên của môn tu luyện này được ghi bằng những chữ cái đậm nhất trong số các chữ màu đen,” ông nói trong một bài báo đăng hồi tháng 07/2007 do Trung tâm Thông tin Pháp Luân Đại Pháp xuất bản.

Mặc dù Canada tuyên bố hôm 08/12 rằng nước này sẽ tham gia cùng Hoa Kỳ, Úc, và Anh Quốc trong một cuộc tẩy chay ngoại giao Thế vận hội Mùa Đông sắp tới ở Bắc Kinh, nhưng đó là một “biện pháp nửa vời rõ ràng”, ông Matas và ông Ford nói.

Họ lý ​​luận rằng mặc dù cuộc tẩy chay ngoại giao này nhằm thể hiện sự không hài lòng của chính phủ Canada đối với những vi phạm nhân quyền của Trung Quốc, đặc biệt là đối với người Hồi Giáo Duy Ngô Nhĩ thiểu số ở Tân Cương, nhưng hành động này đã đến “quá muộn”.

Họ viết: “Những người lập luận rằng chúng ta không được tham gia ‘Thế vận hội diệt chủng’ ở Bắc Kinh đã quên mất một điều quan trọng: chúng ta đã tham gia rồi.”

“Thế vận hội Mùa Hè Bắc Kinh 2008 cũng vẫn diễn ra tương phản với một bối cảnh của các hành động tàn bạo trên quy mô lớn. Sự thành công của kỳ thế vận hội đó và phản ứng im lặng của cộng đồng quốc tế đối với những hành vi vi phạm nhân quyền xung quanh sự kiện này, được Bắc Kinh hiểu như một sự công nhận cho cách tiếp cận của họ, và như một giấy phép để lặp lại cách tiếp cận đó.”

Các tác giả đã trích dẫn những phát hiện từ báo cáo thường niên năm 2008 của Ủy ban Điều hành Quốc hội Hoa Kỳ về Trung Quốc (CECC) vốn ghi nhận hơn 8,000 học viên Pháp Luân Công bị bắt giữ từ tháng 12/2007 đến cuối tháng 06/2008 trong một đợt đàn áp toàn quốc trước Thế vận hội. Một báo cáo khác cũng trong năm 2008 của Tổ chức Ân xá Quốc tế đã ghi nhận ít nhất 100 người trong số họ đã qua đời do bị đối xử tệ bạc khi bị giam giữ.

Bài báo cho biết: “Điều này đôi khi xảy ra trong khoảng cách đi bộ đến các địa điểm tổ chức Olympic và các địa danh nổi tiếng.”

Chiến dịch đàn áp Pháp Luân Công là do cựu lãnh đạo Đảng Cộng Sản Trung Quốc (ĐCSTQ) Giang Trạch Dân tiến hành vào tháng 07/1999, nhắm vào 100 triệu người tu luyện Pháp Luân Công ở Trung Quốc cũng như người thân, bằng hữu, và đồng nghiệp của họ.

Các tác giả cho biết, “Trong các nhà tù, trại lao động cưỡng bức, và trung tâm cải tạo, họ phải chịu những thủ đoạn gây áp lực cao để cưỡng bức ‘chuyển hóa’ tâm tưởng của họ, trong đó có việc bị đánh đập, làm cho thiếu ngủ, làm nhục tình dục và cưỡng hiếp, bắt thân thể cố định trong tư thế căng thẳng, sốc điện bằng dùi cui điện, và chích thuốc hướng thần không rõ nguồn gốc.” 

ĐCSTQ cũng thành lập Phòng 610 — một lực lượng cảnh sát đặc nhiệm ngoài pháp luật — đã vận dụng các phương tiện truyền thông, cơ quan tư pháp, lực lượng an ninh, và tất cả các tổ chức đảng và nhà nước chống lại nhóm đức tin này trong hai thập niên vừa qua.

Các học viên Pháp Luân Công tham gia diễn hành hôm 18/07/2021 ở Brooklyn, New York, đánh dấu năm thứ 22 của cuộc đàn áp Pháp Luân Công ở Trung Quốc. (Ảnh: ChungIHo/The Epoch Times)

Năm 2006, khi những người tố cáo Trung Quốc cảnh báo rằng sự mở rộng nhanh chóng của ngành công nghiệp cấy ghép nội tạng vì lợi nhuận của Trung Quốc được tiếp sức bằng nguồn nội tạng thu hoạch từ các tù nhân lương tâm Pháp Luân Công, nhiều cuộc điều tra sau đó — bao gồm cả cuộc điều tra do ông Matas và cựu nghị sĩ Canada David Kilgour thực hiện — dường như đã xác nhận các cáo buộc này, bài báo cho hay.

Các tác giả cũng chỉ ra một tòa án độc lập gồm các học giả và luật gia, những người vào năm 2019 cũng đã kết luận trong cuộc điều tra của họ rằng nội tạng được thu hoạch từ những học viên Pháp Luân Công trái với ý muốn của họ là nguồn cung chính cho lĩnh vực cấy ghép hái ra tiền của Trung Quốc.

Các tác giả lập luận rằng lý do ĐCSTQ muốn “xóa sổ hoàn toàn” Pháp Luân Công là vì nhà cầm quyền này không thể dung thứ cho bất kỳ niềm tin nào không phù hợp với hệ tư tưởng cộng sản, vô thần luận của mình.

“Đức tin tôn giáo là một mối đe dọa đối với những kẻ toàn trị ở khắp mọi nơi, vì họ không thể chấp nhận lý niệm rằng bất kỳ quyền lực nào — đặc biệt là một đấng quyền năng — đứng trên quyền lực của họ,” họ nêu rõ.

“Không thể có lòng trung thành nào ngoại trừ lòng trung thành với đảng, không có điều gì có ý nghĩa ngoại trừ điều do đảng quy định, không có chân lý nào không thể bị thay đổi bằng mệnh lệnh hoặc vũ lực.”

“Thực tế này không chỉ giải thích lý do tại sao Đảng Cộng Sản tìm cách hủy hại Pháp Luân Công, mà còn là lý do tại sao đảng này đàn áp Phật tử Tây Tạng, người Hồi Giáo Duy Ngô Nhĩ, những tín đồ Công Giáo trung thành, và thành viên của các nhà thờ Tin Lành ngầm,” họ cho biết thêm.

Tuy nhiên, hầu hết người Canada không biết gì về cuộc đàn áp Pháp Luân Công ở Trung Quốc, ông Ford và ông Matas cho hay, đồng thời cho biết thêm rằng các nhà lãnh đạo chính trị ở Canada hiếm khi thừa nhận điều đó.

Bên cạnh các chính trị gia, bài báo còn lưu ý rằng một số hãng thông tấn của Canada và Hoa Kỳ được cho là “đã gỡ xuống hoặc kiểm duyệt những câu chuyện” về chiến dịch đàn áp này, có thể là do áp lực từ chính quyền Trung Quốc.

“Nói rộng ra, có vẻ như giới truyền thông khó có thể động chạm đến câu chuyện này nếu họ muốn tiếp tục hoạt động ở Trung Quốc,” bài báo viết. Các học giả về Trung Quốc cũng có nguy cơ bị từ chối cấp thị thực vào Trung Quốc nếu họ viết về Pháp Luân Công theo cách không được nhà nước cộng sản chấp thuận.

Các tác giả cho rằng một lý do khác là tên của nhóm này và những học viên của họ ít được biết đến khi cuộc đàn áp bắt đầu.

“Vào thời điểm cuộc đàn áp ở Trung Quốc bắt đầu, nhóm này hầu như không được biết đến ở phương Tây. Họ đã không có được nguồn lực xã hội đáng kể, có ít mạng lưới hoặc vòng kết nối, và không có dân biểu tự nhiên nào để họ có thể đến kêu gọi giúp đỡ,” các tác giả cho biết.

Họ nói thêm rằng do những rào cản về ngôn ngữ và văn hóa mà các học viên Pháp Luân Công phải đối mặt, và việc thiếu một cơ chế thích hợp để tổ chức một chiến dịch nâng cao nhận thức cộng đồng hiệu quả, nhiều người không biết môn tu luyện này là gì và những hành động tàn ác đang diễn ra ở Trung Quốc.

Cũng có những người không sẵn sàng “đối diện với thực tế” rằng một cuộc đàn áp quy mô lớn như vậy đang tồn tại trong xã hội ngày nay.

“Bất chấp những chiều sâu của sự sa đọa từng được chứng kiến trong thảm họa Holocaust, vẫn còn một niềm tin ngây thơ rằng những hành động tàn bạo này — việc một xã hội tiên tiến công nghiệp hoá hành vi sát nhân hàng loạt một nhóm người vô tội — không thể xảy ra,” ông Ford và ông Matas viết.

Các tác giả nhấn mạnh rằng, cho dù đó là cuộc đàn áp người Hồi Giáo Duy Ngô Nhĩ hay những tín đồ Cơ Đốc trung thành, thì nó được thực hiện bởi “cùng các thủ phạm giống nhau, mà các học viên Pháp Luân Công đã phải chịu đựng trong nhiều thập niên.”

Họ nói: “Những người phớt lờ cuộc đàn áp tàn bạo đối với Pháp Luân Công trong nhiều thập niên nay không thể nhận mình bị bất ngờ.”

Minh Ngọc biên dịch
Quý vị tham khảo bản gốc từ The Epoch Times

Xem thêm: