Năm 1992, nhà sử học Francis Fukuyama đã viết rằng sự sụp đổ của Liên Xô báo hiệu “ngày tàn của lịch sử.”

Chủ nghĩa tư bản đã chiến thắng chủ nghĩa Marx

Mặc dù có đôi chút khác biệt trong học thuyết Fukuyama, nhưng về căn bản, thuyết này cho rằng trong cuộc chiến giữa chủ nghĩa Marx và chủ nghĩa tư bản, thì chủ nghĩa Marx đã thất bại. Các quốc gia cộng sản từ Cuba đến Trung Quốc và mọi quốc gia nằm ở giữa đều là những chế độ sát nhân hung ác, đều nghèo khổ bần hàn [với] những thất bại kinh tế, và cũng là những kẻ gây ô nhiễm khủng khiếp. Những nơi đó chính là những hố địa ngục khiến ai nấy đều chán ghét. Hệ thống cộng sản áp bức, phản Thần, từ trên xuống dưới đều không làm tròn những lời hứa của mình trên mọi phương diện.

Ngược lại, các quốc gia tư bản tự do thuộc mọi loại hình đã hoạt động tương đối tốt trong hầu như mọi phương diện quan trọng — trong mức sống, trong sự tự do cho mọi người dưới mọi hình thức, trong đổi mới công nghệ, trong cách thể hiện nghệ thuật và chính trị, trong vấn đề nhân quyền, và thậm chí cả trong vấn đề giảm ô nhiễm. Theo [thuyết] Fukuyama, một thiếu sót duy nhất đó là hoạt động quản lý kỹ thuật về việc đưa các quốc gia theo chủ nghĩa Marx thất bại này vào trong nền kinh tế toàn cầu tư bản chủ nghĩa.

Định hướng Trung Quốc theo hình ảnh của chúng ta — hay ngược lại?

Nhưng một điều không mấy vui vẻ đã xảy ra trên con đường đi đến “ngày tàn của lịch sử.” Một thập niên trước khi chủ nghĩa cộng sản Liên Xô sụp đổ, phương Tây — mà dẫn đầu là Hoa Kỳ — đã quyết định rằng việc thu hút được Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) sẽ không chỉ là một đối trọng với Liên Xô, mà còn có thể dẫn đến việc Trung Quốc trở nên giống phương Tây tư bản tự do hơn.

Tư tưởng này được [thể hiện] rằng nếu như [chúng ta] giao phó tiền bạc, nhà máy, công nghệ và thị trường cho người Trung Quốc cộng sản, thì chúng ta có thể biến quốc gia đông dân nhất thế giới này thành một xã hội giống như xã hội của chúng ta. Chúng ta nghĩ rằng chúng ta đã thành công, nhưng cuộc thảm sát 10,000 sinh viên trẻ năm 1989 ở Quảng trường Thiên An Môn đã chấm dứt ảo tưởng đó.

Sau màn phô bày tàn nhẫn đó của ĐCSTQ, Hoa Kỳ đã cương quyết hơn đối với Trung Quốc. Đầu tiên, Hoa Kỳ đáp trả bằng các biện pháp trừng phạt yếu ớt. Sau đó, vào năm 2000, Hoa Kỳ đã mời ĐCSTQ gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới. Từ năm 1980 đến năm 2020, Trung Quốc từ một quốc gia nông nghiệp lạc hậu không thể tự nuôi sống mình đã trở thành địch thủ của Hoa Kỳ về công nghệ, sức mạnh kinh tế, và sức ảnh hưởng toàn cầu. Trong những năm đó, những thứ mà Trung Quốc đã không giành được một cách hợp pháp về sở hữu trí tuệ và công nghệ, thì họ đã đánh cắp từ phương Tây, bằng cách này hay cách khác. Thông lệ đó hiện vẫn đang tiếp diễn.

Hệ thống tín dụng xã hội xuất hiện

Cách đây không lâu, ĐCSTQ đã đạt được năng lực công nghệ — từ nhận dạng khuôn mặt đến camera, thiết bị ghi âm, thiết bị định vị GPS, và các thiết bị khác — mục đích tạo ra một hệ thống giám sát kỹ thuật số để kiểm tra, theo dõi, xác định, bắt giữ, giam giữ, và xử trí những cá nhân nào có thể hoặc có khả năng gây ra mối đe dọa cho đất nước. Hệ thống tín dụng xã hội của Trung Quốc đã ra đời.

Sau đó, ĐCSTQ đã đóng gói công nghệ giám sát của họ, quảng bá công nghệ này là công nghệ “thành phố thông minh,” và đem bán cho các chế độ độc tài khác khắp năm châu bốn bể. ĐCSTQ chắc chắn đã không phát minh ra sự giám sát bằng công nghệ thông minh — Anh Quốc nằm trong số những xã hội được giám sát nhiều nhất trên Trái Đất trong nhiều thập niên — nhưng Trung Quốc đã đưa hoạt động này lên một tầm cao mới.

chủ nghĩa tư bản
Khách tham dự kiểm tra công nghệ Thành phố Thông minh 5G tại gian hàng China Mobile tại GSMA Triển lãm Di động Toàn cầu 2019 ở Barcelona, ​​Tây Ban Nha, vào ngày 26/02/2019. Hội nghị Triển lãm Di động Toàn cầu thường niên này tổ chức cho một số công ty thông tin liên lạc lớn nhất thế giới. (Ảnh: David Ramos/Getty Images)

Virus Trung Cộng mang theo chủ nghĩa toàn trị

Bàn về sự kiểm duyệt và tuyên truyền, giới truyền thông và học thuật Hoa Kỳ đã đấu tranh với chính phủ cựu tổng thống Trump cũng như những người ủng hộ chính phủ này ở một mức độ mà chúng ta chưa từng thấy trước đây. Các sự kiện tiêu cực được phóng đại và thậm chí được choàng lên một tấm áo hoàn toàn mới, trong khi bất kỳ sự kiện tích cực nào chỉ đơn giản là được báo cáo không đầy đủ, bị bóp méo, hoặc hoàn toàn không được báo cáo.

Nhưng tất cả những sự việc diễn biến đó chỉ là bước tiền đề cho những gì sẽ xảy đến trong tương lai với sự xuất hiện đầu tiên của virus Trung Cộng vào năm 2019. Virus Trung Cộng là mầm bệnh gây ra COVID-19.

Hóa ra, chúng ta ở Hoa Kỳ có một dòng người bản quốc theo chủ nghĩa toàn trị, những người đã sẵn sàng bắt đầu hành động. Rõ ràng đối với các ông trùm công nghệ lớn của Hoa Kỳ, sự tài phú tối đại vẫn là chưa đủ.

Họ muốn có sức mạnh vĩ đại, và thực sự, họ đang sở hữu sức mạnh đó.

Chủ nghĩa độc tài trong y khoa

Đáng buồn thay, sự phối hợp giữa các ông trùm công nghệ và chính phủ liên bang nhằm kiểm duyệt bất kỳ ý tưởng nào mâu thuẫn với câu chuyện chính thức về virus Trung Cộng ở Hoa Kỳ giống với mối liên hệ giữa ĐCSTQ và các hãng thông tấn nhà nước ở Trung Quốc. Các công ty truyền thông xã hội, cùng với chính phủ liên bang, đang sử dụng virus Trung Cộng để biện minh cho việc vi phạm các quyền hiến pháp của chúng ta dưới chiêu bài “an toàn.”

Chuyện này như thể là Bản Tuyên ngôn Nhân quyền — vốn không chỉ bảo đảm các quyền công dân và tự do của cá nhân chúng ta, mà còn hạn chế thẩm quyền của chính phủ liên bang — đã tự mình không chống chọi được với con virus này và được thay thế bằng chủ nghĩa độc tài cảm ứng trong y khoa.

Đó là bởi vì con virus này có [mang theo chủ nghĩa độc tài đó].

Sức mạnh của sự sợ hãi

Đáng buồn thay, quá ít người dân ở Hoa Kỳ cảm thấy chuyện đó là phiền hà. Tất nhiên, ai có thể tranh luận rằng tước bỏ quyền của chúng ta nhân danh sự an toàn trong y khoa là không hợp pháp hay không khôn ngoan? Rất ít, bởi vì nếu quý vị làm vậy, quý vị sẽ bị kiểm duyệt. Bị chỉ trích công khai. Bị thất nghiệp. Bị loại bỏ.

Thực tế là sự sợ hãi được nhồi nhét vào [tư tưởng] chúng ta ngày này qua tháng khác suốt 18 tháng nay, bảo chúng ta cần phải chấp nhận rằng chúng ta quá dễ bị tổn thương, quá yếu ớt, cũng như quá e dè để đối mặt với thế giới, để đương đầu một căn bệnh với tỷ lệ sống sót 99%, mà không phải sống dưới sự bảo hộ của nhà nước.

Và Trung Quốc hiện diện ở đâu trong tất cả những điều này?

Ở khắp mọi nơi.

Trung Quốc giành quyền kiểm soát Hoa Kỳ

Trên thực tế, trong nhiều năm qua, Trung Quốc đã đang mua phần lớn ngành công nghiệp của Hoa Kỳ — từ đất nông nghiệp và các nhà máy chế biến thịt lớn nhất của chúng ta cho đến các rạp chiếu phim AMC và các kênh thông tấn chủ đạo. Hậu quả của việc này thì thật ớn lạnh: Trung Cộng đang có được sức ảnh hưởng lớn đến những gì chúng ta đưa vào cơ thể và vào trong tâm trí của mình. Đó đơn thuần là loại quyền lực mà ĐCSTQ muốn có.

Hơn nữa, tất cả những đại công ty công nghệ đó đã kiếm được hàng tỷ dollar ở Trung Quốc và vẫn liên hệ mật thiết với nhà cầm quyền cộng sản này. Một sự tình cờ khác. Nhưng ai thực sự có thể oán trách họ? Rốt cuộc, điều tương tự có thể được nói về gia đình ông Biden.

Nhưng điều đó bỏ lại người dân Mỹ ở đâu?

Quay về với đế chế thuở xưa?

Trong nhiều thập kỷ, sự áp bức người dân Trung Quốc của Trung Cộng được thế giới này coi là một hành vi lệch lạc tối tăm của lịch sử — một đứa con riêng phản địa đàng tồi tệ của chế độ độc tài Liên Xô cũ. Giả định rằng Trung Quốc sẽ dần phát triển thành một quốc gia theo phong cách phương Tây nhiều hơn đã được chứng minh là liều lĩnh. Thay vào đó, các xu hướng hiện tại cho thấy Trung Quốc là một đế chế đang cường thịnh với khả năng và tham vọng toàn cầu, [với] hành động khinh thị các quốc gia phương Tây; và rằng những [yếu tố đó] đã tạo điều kiện cho sự trỗi dậy của nhà cầm quyền này.

Đứng trên quan điểm của ngày hôm nay, có lẽ chính Hoa Kỳ đang biến mất trước mắt chúng ta và là một sự sai lệch của lịch sử. Có phải lịch sử, được đánh dấu phần lớn bởi lực lượng bạo tàn và sự chuyên chế mà vốn đã được xác định hết đế chế này đến đế chế khác, giờ đây quay trở lại hình thành?

Quan điểm trong bài viết này là ​​của tác giả và không nhất thiết phản ánh quan điểm của The Epoch Times.

Ông James R. Gorrie là tác giả của “The China Crisis” (Wiley, 2013) [tạm dịch: Cuộc khủng hoảng Trung Quốc] và viết bài trên blog TheBananaRepublican.com của mình. Ông sống tại Nam California.

Tịnh Nhi biên dịch
Quý vị tham khảo bản gốc từ The Epoch Times

Xem thêm:

Với 22 ngôn ngữ, Epoch Times là một kênh truyền thông Mỹ độc lập theo nguyên tắc Sự Thật và Truyền Thống. Thông qua những bài báo trung thực, cung cấp sự thật và làm sáng tỏ những vấn đề xã hội quan trọng, Epoch Times mong muốn gửi đến Quý độc giả những giá trị nhân văn của sự chính trực, lương thiện, lòng trắc ẩn, hay những bài học quý giá từ lịch sử, đồng thời tôn vinh các giá trị phổ quát của nhân loại.

Rất mong nhận được sự ủng hộ và đồng hành của Quý độc giả thông qua việc chia sẻ, lan tỏa các bài viết đến với cộng đồng. Epoch Times tin rằng đây là cách để chúng ta cùng kiến tạo tương lai, đi tới một đại kỷ nguyên mới huy hoàng và đẹp đẽ hơn.


Mọi ý kiến và đóng góp bài vở, xin vui lòng gửi về: [email protected]