Winston Leonard Spencer-Churchill là Thủ tướng Anh trong thời Chiến tranh thế giới thứ hai. Churchill được coi là một trong những nhà lãnh đạo quan trọng nhất trong lịch sử nước Anh. Ông đã được tặng thưởng nhiều danh hiệu huân chương cao quý. Phẩm chất con người ông là tấm gương sáng cho hậu nhân học hỏi.

Niềm vui và lòng dũng cảm

Tranh vẽ bên hồ Geneva. (Ảnh Fox / Getty Images)
Tranh vẽ bên hồ Geneva. (Ảnh Fox / Getty Images)

Nhìn thẳng vào sự thật. Khi Thủ tướng Anh Neville Chamberlain trở về từ Munich vào năm 1938 để thông báo rằng ông đã gặp các nhà lãnh đạo Đức và đã mang lại “Hòa bình cho thời đại của chúng ta”, Churchill đáp lại bằng cách đứng lên tại Hạ viện và thẳng thắn trả lời: “Tôi nói rằng chúng ta đã duy trì một thất bại bi thảm và không thể nguôi ngoai”. Hơn bất kỳ nhân vật chính trị lớn nào khác ở hai bên bờ Đại Tây Dương, Churchill đã nghiên cứu Đức Quốc xã, biết rõ bản chất lừa dối của chúng, và khinh bỉ những kẻ quá ngu dốt hoặc quá sợ hãi khi nhìn thấy sự thật.

Duy trì niềm vui trong cuộc sống, Churchill kiếm được nhiều tiền nhờ viết báo và sách, và vào năm 1953, ông đã giành được giải Nobel Văn học cho “sự thành thạo trong mô tả lịch sử và tiểu sử cũng như bài diễn thuyết xuất sắc trong việc bảo vệ các giá trị nhân văn cao cả”.

Đồng thời ông cũng xây tường, vẽ tranh, chơi mã cầu và nuôi nhiều loại động vật trang trại, và ông tìm thấy niềm vui trong tất cả các hoạt động này. Ông say mê với bất cứ điều gì ông làm. Có lúc, ông bước vào một căn phòng nơi một số cậu bé đang chơi tàu điện, vỗ tay và hùa theo: “Hay quá! Hãy cho tàu đâm nhau nào!”

Trong suốt cuộc đời của mình, ông luôn giữ trong tim mình tinh thần khám phá của một đứa trẻ.

Tình yêu và Nước mắt

Winston và Clementine Churchill tại trường đua ngựa Epsom cho trận Derby, ngày 4 tháng 6 năm 1949. (Ảnh Central Press / Hulton Archive / Getty Images)
Winston và Clementine Churchill tại trường đua ngựa Epsom cho trận Derby, ngày 4 tháng 6 năm 1949. (Ảnh Central Press / Hulton Archive / Getty Images)

Đối với Churchill, Clementine không chỉ là người bạn đời mà còn là cố vấn chính của ông. Thư từ còn sót lại của họ cho thấy tình yêu sâu sắc của ông và sự tin tưởng thường trực của ông vào quyết định của bà. (Trong những bức thư, ông thường gọi người yêu là Mèo trong khi bà gọi ông là Heo, một cách thân thương).

Đủ mạnh mẽ để rơi nước mắt, Churchill tự tả mình là “người mau nước mắt”. Điều gì cũng có thể khiến ông rơi nước mắt — nhìn thấy một lá cờ, một bài thơ, lòng dũng cảm của người dân Anh trong cuộc oanh kích của quân Đức, hình ảnh chân thực về một con lừa sắp chết, sự ra đi của một người bạn hay một đứa trẻ. Những giọt nước mắt của ông nhắc nhở các đồng nghiệp rằng, một người đàn ông có thể rơi nước mắt chân chính mà không phải xấu hổ.

Những cú đấm và tấm lòng rộng lượng

Churchill giữa đống đổ nát ở London trong trận Blitz, vào đêm giao thừa năm 1940. (Ảnh JA Hampton / Cơ quan báo chí chuyên đề / Getty Images)
Churchill giữa đống đổ nát ở London trong trận Blitz, vào đêm giao thừa năm 1940. (Ảnh JA Hampton / Cơ quan báo chí chuyên đề / Getty Images)

Người ta nhớ đến Churchill khi làm thủ tướng trong chiến tranh, nhưng chúng ta có thể không biết rằng trong các sự kiện khác, ông bị khinh miệt như một kẻ thất bại. Ông đã bị đổ lỗi cho trận thua tại Gallipoli trong Thế chiến I. Nhiều chính trị gia và phóng viên tin tức đã chỉ trích ông vì những nỗ lực của ông để giữ cho Đế chế Anh nguyên vẹn. Ông đã trải qua những năm 1930 “trong vùng hoang dã”, bị cô lập về mặt chính trị, một phần vì ông đã liên tục cảnh báo về mối đe dọa của Đức Quốc xã.

Churchill bị trầm cảm vì một số trận chiến, bị gắn mác là “con chó đen”. Nhưng ông ấy đã vượt qua định kiến, rũ bỏ chúng và tiếp tục chiến đấu vì những gì ông tin là tốt nhất cho nước Anh.

Khi Neville Chamberlain từ chức và Churchill trở thành thủ tướng, ông đã cho phép Chamberlain ở lại một thời gian tại dinh Thủ Tướng và thậm chí đưa ông vào nội các của mình. Churchill đối xử khoan dung đối với kẻ thù hay đối xử với người bất đồng với phong thái cao và sự tôn trọng.

Trên đấu trường

Chân dung Sir Winston Churchill, 1946, của Douglas Granville Chandor. Quà tặng của Bernard Mannes Baruch, Bộ sưu tập Phòng trưng bày Chân dung Quốc gia, Viện Smithsonian. (Ảnh Viện Smithsonian)
Chân dung Sir Winston Churchill, 1946, của Douglas Granville Chandor. Quà tặng của Bernard Mannes Baruch, Bộ sưu tập Phòng trưng bày Chân dung Quốc gia, Viện Smithsonian. (Ảnh Viện Smithsonian)

Hầu hết chúng ta đều quen thuộc với bài phát biểu thời chiến của Churchill với các cậu bé ở Harrow, trường cũ của ông: “Không bao giờ đầu hàng, không bao giờ, không bao giờ, không bao giờ, không có gì, dù lớn hay nhỏ, không bao giờ đầu hàng ngoại trừ vì niềm tin danh dự và những điều tốt đẹp”.

Đôi khi phần cuối của câu trích dẫn đó – “danh dự và những điều tốt đẹp” – bị lược bỏ, nhưng đó là sự chắt lọc thông minh. Hãy chiến đấu vì những nguyên tắc của bạn, Churchill đang nói với cả những cậu bé đó và chúng ta —hãy nhận ra khi bạn đã vượt qua ranh giới của lẽ thường.

Những tấm gương tốt nhất

Rất nhiều người cá nhân nổi tiếng khác có thể là tấm gương cho lớp trẻ của chúng ta. Hơn nữa, xung quanh chúng ta có gia đình và bạn bè, những người hàng ngày sống với niềm tin và đức hạnh tốt đẹp: đó là đôi vợ chồng nhận nuôi sáu đứa trẻ, người thợ cố gắng tăng ca để kiếm thêm tiền nuôi vợ con, là người phụ nữ tại phòng khám phá thai cầu nguyện hàng tuần cho linh hồn những đứa trẻ,…

Khi chúng ta tìm kiếm những tâm hồn mẫu mực như vậy và khuyến khích con cái của ta làm điều tương tự, chúng ta đã ươm mầm nhân cách và phẩm hạnh của chúng những chồi non tốt đẹp.

Theo dòng sự kiện

Winston Leonard Spencer Churchill, 19 tuổi, trong bộ quân phục của Nữ hoàng Đệ tứ Hussars, khi rời trường Cao đẳng Quân sự Hoàng gia, Sandhurst, với tư cách là thiếu úy. (Ảnh Hulton Archive / Getty Images)
Winston Leonard Spencer Churchill, 19 tuổi, trong bộ quân phục của Nữ hoàng Đệ tứ Hussars, khi rời trường Cao đẳng Quân sự Hoàng gia, Sandhurst, với tư cách là thiếu úy. (Ảnh Hulton Archive / Getty Images)

Sinh ra trong thời đại của xe ngựa và động cơ hơi nước, Winston Churchill đã sống một cuộc đời dài và đầy phiêu lưu. Những thành tựu của ông, những cách mà ông định hình thế giới của chúng ta, và cả những thất bại của ông là quá nhiều để liệt kê. Dưới đây là dòng thời gian của một số sự kiện nổi bật trong cuộc đời ông.

Ngày 30 tháng 11 năm 1874: Winston Leonard Spencer-Churchill được sinh ra tại Cung điện Blenheim, là con trai lớn của Lãnh chúa Randolph Churchill và người vợ người Mỹ của ông, Jennie Jerome, Lady Churchill.

1888: Churchill vào trường Harrow, nơi mà thành tích học tập của ông chỉ ở mức trung bình, nhưng ông vẫn tiếp tục theo đuổi niềm đam mê của mình với lịch sử quân sự và thể hiện khả năng ghi nhớ thơ ca phi thường.

1893: Sau hai lần thất bại, Churchill nhập học Trường Quân sự Hoàng gia, Sandhurst. Ở đây, anh ấy xuất sắc xếp thứ 8 trong số 150.

1895: Lãnh chúa Randolph qua đời. Dù cha ít thể hiện tình cảm với anh, nhưng Churchill luôn cảm thấy ngưỡng mộ và yêu ông suốt đời.

1895–1899: Churchill bắt đầu sự nghiệp của mình với tư cách là một nhà báo ở Cuba, nơi ông đưa tin về cuộc giao tranh giữa chính phủ và quân nổi dậy, và gửi các bài báo cho Daily Graphic ở London. Trong những năm này, ông chứng kiến ​​hành động quân sự ở Ấn Độ và tham gia vào một trong những cuộc tấn công kỵ binh cuối cùng của quân đội Anh trong trận Omdurman ở Sudan. Sau khi bị thổ dân ở Nam Phi bắt được, ông đã trốn thoát đầy kịch tính và trở thành một anh hùng của người dân Anh.

1900: Churchill được bầu vào Quốc hội.

1908: Churchill kết hôn với Clementine Hozier. Cặp đôi có năm người con.

Năm 1915: Kế hoạch của Churchill tấn công Thổ Nhĩ Kỳ, một đồng minh của Đức trong Thế chiến thứ nhất, kết thúc trong thảm họa cho người Anh và đồng minh của họ tại Gallipoli. Thất bại này đã ám ảnh ông trong suốt quãng đời còn lại.

1916: Churchill phục vụ ở Mặt trận phía Tây.

1940: Churchill trở thành thủ tướng và tiếp quản nỗ lực chống lại Đức Quốc xã.

1943: Franklin Roosevelt và Churchill gặp nhau tại Casablanca và quyết định chính sách đầu hàng vô điều kiện liên quan đến Đức.

1945: Roosevelt, Churchill và Joseph Stalin gặp nhau tại Yalta để thảo luận về tổ chức sau chiến tranh của châu  Âu.

Năm 1945: Chiến tranh với Đức kết thúc. Năm đó cũng là năm chứng kiến ​​đảng của Churchill mất quyền lực, do đó ông mất chức thủ tướng.

Năm 1947: Churchill có bài phát biểu “Bức màn sắt” tại trường Cao đẳng Westminster ở Missouri, cảnh báo chống lại sự xâm lược của Liên Xô và sự chuyên chế của nó đối với các nước Đông Âu dưới sự kiểm soát của nó.

1951: Churchill một lần nữa trở thành thủ tướng.

Năm 1955: Churchill từ chức thủ tướng, nhưng ông vẫn là thành viên của Hạ viện.

1963: Quốc hội và Tổng thống John F. Kennedy trao quyền công dân Mỹ danh dự cho Churchill.

Năm 1964: Churchill từ chức thành viên Quốc hội.

Năm 1965: Vào ngày kỷ niệm 70 năm ngày mất của cha mình, ngày 24 tháng 1, Churchill qua đời. Ông nằm trong quan tài trong bốn ngày bởi hơn 300.000 người nộp đơn viếng ông.

Lễ rước quốc tang của Sir Winston Churchill. (Ảnh Central Press / Getty Images)
Lễ rước quốc tang của Sir Winston Churchill. (Ảnh Central Press / Getty Images)

Tác giả: Jeff Minick
Biên dịch: Ngân Hà 

Với 22 ngôn ngữ, Epoch Times là một kênh truyền thông Mỹ độc lập theo nguyên tắc Sự Thật và Truyền Thống. Thông qua những bài báo trung thực, cung cấp sự thật và làm sáng tỏ những vấn đề xã hội quan trọng, Epoch Times mong muốn gửi đến Quý độc giả những giá trị nhân văn của sự chính trực, lương thiện, lòng trắc ẩn, hay những bài học quý giá từ lịch sử, đồng thời tôn vinh các giá trị phổ quát của nhân loại.

Rất mong nhận được sự ủng hộ và đồng hành của Quý độc giả thông qua việc chia sẻ, lan tỏa các bài viết đến với cộng đồng. Epoch Times tin rằng đây là cách để chúng ta cùng kiến tạo tương lai, đi tới một đại kỷ nguyên mới huy hoàng và đẹp đẽ hơn.


Mọi ý kiến và đóng góp bài vở, xin vui lòng gửi về: [email protected]