Mối quan hệ vợ chồng sẽ là: âm nhu – dương cương, tương phụ tương thành, âm dương hài hòa, bền vững dài lâu; để có được cuộc sống hạnh phúc đích thực; để trở thành người đàn ông, người chồng, người cha đích thực; để trở thành người phụ nữ, người vợ, người mẹ đích thực. Khi đó sẽ có những gia đình hạnh phúc, người người vui vẻ, nhà nhà yên vui, xã hội thái bình thịnh trị, nhân loại tái hiện huy hoàng.

Bức tranh tả cảnh một gia đình truyền thống. (Nguồn ảnh: Phạm vi công cộng qua Epoch Times)

Vai trò và trách nhiệm của đàn ông trong văn hoá truyền thống

Khi người đàn ông trưởng thành được gọi là trượng phu. Theo Thuyết văn giải tự: “Nam, trượng phu dã. Tòng điền, tòng lực. Ngôn nam dụng lực ư điền dã“, nghĩa là: “Đàn ông là bậc trượng phu, là người có sức lực, ra đồng làm việc nặng nhọc“.

Về cấu tạo chữ Nam (男) gồm chữ Điền (田) và chữ lực (力) đã nói rõ ý nghĩa đó. 

Theo đơn vị đo lường thời xưa thì 10 thước là 1 trượng, gọi người đàn ông trưởng thành là “trượng phu”, là người đàn ông trưởng thành, to lớn, đầu đội trời chân đạp đất. 

Người xưa cho rằng “đàn ông làm chủ công việc bên ngoài” (nam chủ ngoại), ngoài ra đồng làm nông còn đánh trận, làm quan, làm ăn buôn bán… đều là những việc của đàn ông.

Bức tranh cảnh gia đình truyền thống. (Nguồn ảnh: Phạm vi công cộng qua Epoch Times)

Khi lập gia đình thì người đàn ông trở thành trụ cột, là người làm chủ trong gia đình. Lúc này người đàn ông được gọi là ‘Phu’. Chữ Phu (夫) gồm chữ Đại (大) và chữ Nhất (一).   Theo Thuyết văn giải tự: “Phu, trượng phu dã. Tòng đại, nhất. Dĩ tượng trâm dã“, nghĩa là: “Người chồng là bậc trượng phu, là người to lớn nhất trong gia đình, là người có cài trâm“.

Khi có con, người đàn ông trở thành cha thì họ có trách nhiệm dạy bảo giáo dục con cái. 

Theo Thuyết văn giải tự: “Phụ, củ dã. Gia trưởng suất giáo giả, tòng hựu, cử trượng”, nghĩa là: “Người cha là người giữ nề nếp phép tắc gia đình. Là người chủ gia đình, hướng dẫn, giáo dục các thành viên trong gia đình. Là người tay cầm gậy”.

Theo Thuyết văn giải tự: “Dục, dưỡng tử sử tác thiện dã. Tòng vân, dục thanh“, nghĩa là: “Giáo dục là nuôi dưỡng con cái khiến con cái làm việc thiện. Là bảo ban con cái“.

Người xưa giáo dục con cái, thì quan trọng hàng đầu là dạy trẻ trở thành người tốt, có ích cho gia đình, xã hội và quốc gia, trở thành một người thiện lương.

Giáo dục con cái là trách nhiệm của cả người cha và người mẹ, mỗi người có vai trò khác nhau trong giáo dục con.

Vai trò và trách nhiệm của người phụ nữ trong văn hoá truyền thống

Theo Thuyết văn giải tự: “Nữ, phụ nhân dã”, nghĩa là: “Người nữ là phụ nữ”. Tức  phụ nữ là người nhu mì, ôn nhu, tòng thuận. 

Ảnh minh họa chữ “Nữ” thể giáp cốt. (Nguồn ảnh: qiyuan.chaziwang.com)

Khi xuất giá theo chồng, được gọi là’ thê’. Theo Thuyết văn giải tự: “Thê, phụ dữ phu tề giả dã. Tòng nữ, tòng triệt, tòng hựu”, nghĩa là: “Người vợ là người phụ nữ ngang bằng với người chồng”.

Thuyết văn giải tự cũng viết rằng: “Cổ văn thê tòng quý, nữ”, nghĩa là: “Trong cổ văn thì chữ Thê (người vợ) gồm chữ Quý (quý báu) và chữ Nữ (người nữ)”.

Thuyết văn giải tự cũng viết: “Phụ, phục dã. Tòng nữ, trì trửu sái tảo”, nghĩa là: “Phụ nữ (trong gia đình) là phục vụ gia đình, thuận theo người chồng. Là người nữ, tay cầm chổi quét dọn”.

Người xưa cho rằng “người phụ nữ là người chủ trì lo liệu mọi việc trong nhà” (nữ chủ nội), không yêu cầu phụ nữ tham gia công tác xã hội như đánh trận, ra ruộng đồng cày cấy… Nhưng yêu cầu người phụ nữ làm những việc trong nhà hợp với sức mình như nấu ăn, dệt vải, vá may, thêu thùa, quét dọn, nuôi gà, nuôi tằm… Đó cũng là thiên chức của người vợ.

Bức tranh gia đình truyền thống. (Nguồn ảnh: Phạm vi công cộng qua Epoch Times)

Khi sinh con trở thành mẹ, người phụ nữ được gọi là ‘mẫu thân.’

Theo Thuyết văn giải tự: “Mẫu, mục dã. Tòng nữ, tượng hoài tử hình. Nhất viết: tượng nhũ tử dã”, nghĩa là: “Người mẹ là người nuôi con cái. Là người phụ nữ bồng bế con, cho con bú”.

Người mẹ là người phụ nữ sinh thành dưỡng dục con (hoài tử, nhũ tử), chăm sóc giáo dục con giống như mục đồng chăm nom coi sóc đàn cừu (mẫu, mục dã). Nhưng người mẹ còn là người vợ, cần mãi mãi dựa vào người chồng, thuận theo người chồng (phụ, phục dã).

Hàng nghìn năm nay vẫn thế, tuy đàn ông và phụ nữ đều vất vả, nhưng là cái vất vả phù hợp với thiên chức, với thể chất của cả hai giới, và quan trọng hơn là có được gia đình hạnh phúc, xã hội hài hòa, êm đẹp, trật tự, thanh bình. 

Mối quan hệ vợ chồng sẽ là: âm nhu – dương cương, tương phụ tương thành, âm dương hài hòa, bền vững dài lâu; để có được cuộc sống hạnh phúc đích thực; để trở thành người đàn ông, người chồng, người cha đích thực; để trở thành người phụ nữ, người vợ, người mẹ đích thực. Khi đó sẽ có những gia đình hạnh phúc, người người vui vẻ, nhà nhà yên vui, xã hội thái bình thịnh trị, nhân loại tái hiện huy hoàng.

Tác giả: Lan Yin

Biên dịch: Trung Dung

Với 22 ngôn ngữ, Epoch Times là một kênh truyền thông Mỹ độc lập theo nguyên tắc Sự Thật và Truyền Thống. Thông qua những bài báo trung thực, cung cấp sự thật và làm sáng tỏ những vấn đề xã hội quan trọng, Epoch Times mong muốn gửi đến Quý độc giả những giá trị nhân văn của sự chính trực, lương thiện, lòng trắc ẩn, hay những bài học quý giá từ lịch sử, đồng thời tôn vinh các giá trị phổ quát của nhân loại.

Rất mong nhận được sự ủng hộ và đồng hành của Quý độc giả thông qua việc chia sẻ, lan tỏa các bài viết đến với cộng đồng. Epoch Times tin rằng đây là cách để chúng ta cùng kiến tạo tương lai, đi tới một đại kỷ nguyên mới huy hoàng và đẹp đẽ hơn.


Mọi ý kiến và đóng góp bài vở, xin vui lòng gửi về: [email protected]