“Bất luận bạn gặp ai, đó đều là gặp đúng người.

Bất luận phát sinh vấn đề gì, đó đều là việc duy nhất phát sinh.

Bất kể sự việc phát sinh lúc nào, đều là đúng thời khắc.”

Đợi chờ cũng là cảnh giới của trí huệ
Đợi chờ cũng là cảnh giới của trí huệ – Thượng Đế có kế hoạch của Ngài (Ảnh: Pexels từ Pixabay)

Chuyện kể rằng có một người lữ hành đi ngang qua bờ sông, gặp một người phụ nữ trung niên đang lo lắng vì không tìm được cách qua sông. Người lữ hành này dùng toàn bộ sức cùng, lực tận của mình giúp người phụ nữ đó qua sông; sau khi qua được sông, người phụ nữ này liền vội vàng bước đi mà không nói một lời nào.

Người lữ hành cảm thấy hối hận và cảm giác người phụ nữ này không đáng để giúp đỡ, bởi ngay cả một câu “cảm ơn” bà ấy cũng không biết.

Ai ngờ, khoảng hơn một tiếng sau, có một chàng thanh niên trẻ đuổi theo người lữ hành và nói: “Cảm ơn anh đã giúp mẹ tôi qua sông; mẹ tôi kêu tôi đem tặng anh thứ này.” Nói xong chàng thanh niên đưa cho người lữ hành một ít lương khô, và cả con ngựa mình đang cưỡi.

Mọi chuyện trên đời đều có an bài

Đợi chờ cũng là cảnh giới của trí huệ, bởi tất cả những gì tốt đẹp và thú vị nhất của cuộc sống này đều được vun bồi từ sự kiên nhẫn mà ra. Rất có thể là cái khổ mà hôm nay ta chịu, trách nhiệm mà hôm nay ta phải gánh, nỗi đau mà hôm nay ta trải; sau cùng, sẽ thành ánh sáng, bình minh của ngày mai.

Người Ấn Độ lấy những quy luật tâm linh này làm kim chỉ nam:

“Bất luận bạn gặp ai, đó đều là gặp đúng người.

Bất luận phát sinh vấn đề gì, đó đều là việc duy nhất phát sinh.

Bất kể sự việc phát sinh lúc nào, đều là đúng thời khắc.”

Cuộc đời là như vậy, tất cả mọi việc ta gặp đều là sự sắp đặt hoàn hảo nhất. Mọi việc trên đời đều có đáp án; chỉ cần bạn chờ đợi, kiên nhẫn, Thượng Đế đều sẽ có an bài tốt nhất.

Có một vị quốc vương kia rất thích săn bắn, thường cùng thừa tướng cải trang thành thường dân vào rừng đi săn. 

Một hôm hai người cùng nhau đi săn, vị quốc vương bắn được một con báo hoa. Sau khi con báo hoa trúng tên bị thương sắp chết, vị quốc vương xuống ngựa định chạy đến thu chiến lợi phẩm của mình. Ngờ đâu, con báo hoa dùng chút sức lực cuối cùng bật dậy vồ lấy quốc vương.

Vị quốc vương nhanh nhẹn né sang một bên nhưng vẫn bị báo hoa cắn vào đầu ngón tay mất một miếng. Quốc vương gọi thừa tướng đến dùng rượu rửa vết thương cho mình; ai ngờ, vị thừa tướng lại nói:

“Đại vương hãy nghĩ thoáng đi một chút; tất cả đều là sự an bài tốt nhất.”

Quốc vương thấy thừa tướng không những không giúp mình trị thương lại còn nói vậy, nên nổi giận nói:

“Nếu như quả nhân đem thừa tướng nhốt vào đại lao, đây cũng là an bài tốt nhất sao?”

Vị thừa tướng cười nói: “Nếu là vậy, thần vẫn tin rằng đó là an bài tốt nhất.”

Quốc vương nghe vậy lại càng giận hơn, bèn cho người nhốt thừa tướng vào đại lao.

Một tháng sau, quốc vương dưỡng thương xong, lại một mình vào rừng săn bắn. Khi đến một nơi thâm sâu cùng cốc trong núi cao rừng già, đột nhiên xuất hiện một đám người thổ dân; đám thổ dân nhanh chóng bắt lấy quốc vương đem về bộ lạc. Bộ lạc này có tập tục là vào mỗi ngày trăng tròn trong tháng thì đều xuống núi tìm lễ vật để tế nữ Thần của mình.

Khi đám thổ dân chuẩn bị đem quốc vương đi hỏa thiêu trên dàn tế, trong lúc quốc vương tuyệt vọng đợi chết thì họ phát hiện tay quốc vương vị thiếu mất nửa đốt ngón tay. Đây là một lễ vật không hoàn mỹ, sẽ làm nữ thần họ phẫn nộ. Vậy nên đám thổ dân tha cho quốc vương trở về.

Quốc vương vui mừng trở về cung, bày yến tiệc rồi mời thừa tướng đến uống rượu. Trong lúc cao hứng, quốc vương nói: “Thừa tướng nói quả là không sai chút nào; tất cả đều là an bài tốt nhất. Nếu như hôm đó tay quả nhân không bị báo hoa cắn một miếng, e rằng mạng này của quả nhân đã không còn rồi.”

Nói xong quốc vương nhìn thừa tướng rồi đột nhiên nghĩ ra: “Nhưng mà, thừa tướng vô duyên vô cớ bị quả nhân đem nhốt vào ngục hơn một tháng; điều này giải thích sao đây?”

Thừa tướng đáp: “Nếu như thần không bị nhốt vào ngục, vậy chẳng phải thần sẽ cùng đại vương đi săn sao? Khi đám thổ dân phát hiện đại vương không thích hợp làm lễ vật, chẳng phải họ sẽ bắt thần thay thế sao?”

Quốc vương nghe vậy cười lớn mà rằng: “Quả không sai, tất cả đều là an bài tốt nhất.”

Thượng Đế có kế hoạch của Ngài

Moses nói chuyện mặt đối mặt với Chúa về kế hoạch quy tụ dân Israel. “Và Thượng Đế phán cùng Moses rằng: Này, ta là Đức Chúa Trời Toàn Năng. Và ta sẽ cho ngươi thấy tác phẩm của bàn tay ta; Và ta có một kế hoạch cho ngươi, hỡi Moses, con trai của ta” (Moses 1:3–4, 6).

Với sự hiểu biết này, Moses đã có thể chịu đựng nhiều năm hoạn nạn trong đồng vắng và dẫn dắt dân Israel trở về quê hương họ.

Cổ nhân nói: “Trong họa được phúc, mà trong phúc có họa” cũng chính là ý này. Khi chúng ta gặp khó khăn, nghịch cảnh, những tình huống không như ý, thì cũng đừng quá bi thương; hãy học cách nhìn xa hơn, nhìn rộng hơn, dùng tâm thái tĩnh lặng, khoáng đạt mà đối diện với mọi việc; trời cao không vô duyên vô cớ mà an bài bất cứ việc gì đó. Hãy tin rằng Thượng Đế luôn có kế hoạch vĩ đại của Ngài.

Đan Thanh

Xem thêm:

Với 22 ngôn ngữ, Epoch Times là một kênh truyền thông Mỹ độc lập theo nguyên tắc Sự Thật và Truyền Thống. Thông qua những bài báo trung thực, cung cấp sự thật và làm sáng tỏ những vấn đề xã hội quan trọng, Epoch Times mong muốn gửi đến Quý độc giả những giá trị nhân văn của sự chính trực, lương thiện, lòng trắc ẩn, hay những bài học quý giá từ lịch sử, đồng thời tôn vinh các giá trị phổ quát của nhân loại.

Rất mong nhận được sự ủng hộ và đồng hành của Quý độc giả thông qua việc chia sẻ, lan tỏa các bài viết đến với cộng đồng. Epoch Times tin rằng đây là cách để chúng ta cùng kiến tạo tương lai, đi tới một đại kỷ nguyên mới huy hoàng và đẹp đẽ hơn.


Mọi ý kiến và đóng góp bài vở, xin vui lòng gửi về: [email protected]