Giữa một trận ôn dịch chết người ở quê hương của cậu, khi mọi người đang rời bỏ ngôi nhà bất hạnh của họ hoặc tuyệt vọng chạy trốn khỏi thị trấn để thoát khỏi sự lây nhiễm, Yu Gun là người duy nhất không làm theo. Thay vì vậy, cậu vẫn quyết tâm ở lại để chăm sóc cho người anh trai đang bị bệnh dịch  tấn công.

Phải mất vài tháng trước khi dịch bệnh dần dần thuyên giảm. Chống lại mọi khó khăn, không chỉ Yu Gun thoát nạn vẫn bình an vô sự mà anh trai cậu cũng đã hồi phục một cách thần kỳ.

Đây là một trong số rất nhiều câu chuyện về việc bảo vệ thoát khỏi bệnh tật đã diễn ra trong suốt lịch sử Trung Quốc, những câu chuyện vượt thời gian rất đáng để khám phá.

Yu Gun là một thanh niên được giáo dục tốt, sống ở tỉnh Hà Nam, miền trung Trung Quốc trong trận dịch thảm khốc năm 275–280, hơn 1.700 năm trước. Không chỉ rất thông thạo các văn học cổ Trung Hoa mà cậu còn được mọi người đánh giá cao về nhân cách tốt, đặc biệt là hiếu thuận với cha mẹ và các anh chị em.

Bị thôi thúc bởi nghĩa vụ hiếu thảo của cậu với anh trai, bất chấp hoàn cảnh tồi tệ, quyết định của Yu Gun ở lại phía sau là rất rõ ràng. 

Căn bệnh này đã đột ngột xuất hiện ở vùng Hà Nam dưới thời trị vì của Hoàng đế Ngô thời Tây Tấn. Nó quét qua khu vực và leo thang thành dịch bệnh, cướp đi sinh mạng của rất nhiều người. Trong số đó có hai người anh trai của Yu Gun. Anh trai thứ hai của cậu cũng bị nhiễm trùng và đang trong tình trạng nguy kịch. 

Để cứu những đứa con còn lại của họ, cha mẹ của Yu Gun đã chuẩn bị một chiếc quan tài cho đứa con trai ốm yếu của họ và sẵn sàng đưa Yu Gun và những người em của cậu đi đến nơi an toàn. 

Nhưng Yu Gun không muốn đi, vì người anh trai của cậu sau đó sẽ không có ai chăm sóc cho.  

‘Tôi không sợ bệnh tật’

Khi cha và anh trai thúc giục cậu trốn thoát cùng gia đình, Yu Gun trả lời: “Con không sợ căn bệnh này.”

Cậu đã ở lại và chăm sóc anh trai của mình tận tình. Nhiều đêm cậu hầu như không được nghỉ ngơi hoặc không ngủ được tí nào. Đôi khi cậu nhìn vào quan tài và rơi những giọt nước mắt lặng lẽ, nhưng cậu không bao giờ dao động trong quyết định của mình là ở đó vì anh trai của mình.

Yu Gun đã chăm sóc anh trai của mình không mệt mỏi trong hơn 100 ngày trước khi dịch bệnh dần thuyên giảm, và gia đình họ cũng như những người dân khác trong thị trấn có thể trở về. 

Trở về nhà, họ vô cùng ngạc nhiên và nhẹ nhõm khi thấy cả Yu Gun và anh trai đều khỏe mạnh và an toàn. 

Các trưởng lão của thị trấn nhận xét: “Chàng trai này quả là phi thường! Cậu ấy đã có thể nhanh chóng thực hiện nghĩa vụ mà người khác không thể hoàn thành, và làm những gì người khác không thể làm

“Thật vậy, chỉ sau khi thời tiết lạnh giá, người ta mới có thể thực sự thấy cây thông và cây bách tốt hơn những cây khác như thế nào trong việc chịu đựng cái giá lạnh. Và có vẻ như bệnh dịch không thể lây nhiễm cho một người tốt” 

Hình ảnh mùa đông của cây tùng và cây bách liên quan đến hai loại cây xanh quanh năm thường được so sánh trong văn hóa truyền thống của Trung Quốc để truyền tải ý tưởng rằng chỉ qua một thử thách khắc nghiệt và nghiêm ngặt mới có thể nhìn thấy được tính cách thực sự của một người.

Mô tả những con đường náu mình dẫn đến các lâu đài tầng tầng giữa những cây thông và cây bách. “Vùng đất thần tiên Động Ngọc” của Qiu Ying. Treo cuộn bằng mực và màu trên lụa, 66,5 inch x 25,8 inch. Bảo tàng Cố cung, Bắc Kinh. (Ảnh Phạm vi công cộng)
Mô tả những con đường náu mình dẫn đến các lâu đài tầng tầng giữa những cây thông và cây bách. “Vùng đất thần tiên Động Ngọc” của Qiu Ying. Treo cuộn bằng mực và màu trên lụa, 66,5 inch x 25,8 inch. Bảo tàng Cố cung, Bắc Kinh. (Ảnh Phạm vi công cộng)

Biện pháp bảo vệ hiệu quả thực sự chống lại bệnh dịch

Câu chuyện về cuộc đời của Yu Gun được ghi lại trong một bộ sưu tập những câu chuyện về các nhân vật lịch sử có tiêu đề “Các tiểu sử về lòng hiếu thảo” có trong “Sách của Jin”, một văn bản chính thức về lịch sử của Vương triều Tấn từ năm 265 đến năm 420. 

Chuyện của Yu Gun bao gồm một số câu chuyện khác ca ngợi lòng hiếu thảo, lòng nhân hậu, tính cách trung thực và chú ý đến sự đúng đắn của cậu.

“Lòng hiếu thảo là gốc rễ của mọi điều tốt lành”. Lòng hiếu thảo là đạo đức thiết yếu quan trọng nhất trong văn hóa truyền thống Trung Quốc.

Khổng Tử rất coi trọng các mối quan hệ gia đình vì một gia đình ổn định và hòa thuận là nền tảng cơ bản của một xã hội ổn định và hài hòa. Lý tưởng của Nho giáo về một người có đức hạnh bao gồm lòng hiếu thảo đối với cha mẹ đến sự kính trọng đối với anh trai, lòng trung thành với quân vương và sự trung thành và đáng tin cậy giữa các bạn bè.

Theo tín ngưỡng truyền thống Trung Quốc, sự hết lòng hiếu thảo của Yu Gun có thể là phẩm chất thiết yếu giúp cậu luôn khỏe mạnh và an toàn trong bối cảnh dịch bệnh nghiêm trọng. 

Lịch sử nhiều lần chứng thực chủ đề này. Hai đoạn văn tiêu biểu từ “Songfeng Shuoyi,” hoặc “Songfeng với các bệnh dịch”, một cuốn sách của bác sĩ nổi tiếng thời nhà Thanh Liu Kui, người còn được gọi là Songfeng.

“Cái ác sẽ không xâm phạm người tốt, và lòng hiếu thảo có thể làm cảm động thiên thượng. Đó là biện pháp bảo vệ hiệu quả thực sự chống lại bệnh dịch.” Songfeng viết.

“Một người hoàn thành nghĩa vụ hiếu thảo với những người lớn tuổi của mình đây là lý do Thiên thượng bảo vệ một người như thế”, Songfeng cũng lưu ý.

Cindy Chan
Thanh Tâm  biên dịch