Chào quý vị, hoan nghênh các bạn đến với chương trình Tầm nhìn Bình luận. Tôi là Đường Tĩnh Nguyên.

Sau đây, chúng ta sẽ đề cập một chút đến một tin tức đáng được chú ý. Đối với những người đã trở thành công dân Hoa Kỳ nhưng lại thường xuyên trở về Trung Quốc, thì tin này có ý nghĩa rất đặc biệt. Tờ Wall Street Journal vừa qua đăng tải một bài báo độc quyền về việc Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) tuyên bố sẽ bắt giữ những người Mỹ ở Trung Quốc để báo thù việc Hoa Kỳ không ngừng khởi tố những học giả của quân đội Trung Quốc do ăn cắp kỹ thuật và tình báo.

Tin này được đưa ra vào thứ Bảy (17/10), các sỹ quan Trung Quốc thông qua nhiều kênh khác nhau mà gửi lời cảnh báo tới Chính phủ Mỹ. Họ nói rằng phía Trung Quốc sẽ có hành động báo thù vì Bộ Tư pháp Mỹ liên tục khởi tố các học giả thuộc quân đội Trung Quốc. Phương thức báo thù chủ yếu nhất chính là bắt giữ các công dân Hoa Kỳ ở Trung Quốc.

Người trong cuộc cho biết, sự uy hiếp của Trung Quốc là rất trắng trợn và trực tiếp. Họ yêu cầu Hoa Kỳ ngay lập tức dừng việc tố tụng các học giả này, nếu không “người dân Hoa Kỳ ở Đại Lục sẽ phát hiện ra rằng mình vi phạm pháp luật Trung Quốc.”

Bài báo này cũng cho biết trên thực tế, lời cảnh cáo hay nói cách khác là sự uy hiếp của Trung Quốc bắt đầu từ mùa hè năm nay, lúc đó Hoa Kỳ bắt giữ và khởi tố một loạt các học giả của quân đội Trung Quốc núp bóng dưới danh nghĩa học giả tham cứu ở các trường đại học Hoa Kỳ. Trong đó, vụ án có tính đại biểu nhất, từng nổi đình nổi đám, là vụ án Đường Quyên.

Từ bề mặt mà nhìn, bản tin này tựa như không có gì đặc biệt bởi việc ngoại giao con tin của Trung Quốc đã xú uế đến mức ai cũng biết, ví dụ điển hình nhất là việc bắt giữ hai công dân Canada làm con tin để không ngừng gây áp lực cho Chính phủ Canada đang giam giữ bà Mạnh Vãn Châu.

Tuy nhiên, có thể quý vị cũng chú ý đến một chi tiết. Trước đây, Trung Quốc đều đã sử dụng chính sách ngoại giao con tin với các nước khác, như Canada, Thụy Điển và Úc v.v., nhưng đây là lần đầu tiên họ chĩa mũi giáo uy hiếp đến Hoa Kỳ một cách không che đậy gì. Tôi nhớ trong sự kiện Mạnh Vãn Châu, khi Trung Quốc bắt giữ hai công dân Canada, trên mạng có nhiều người vẫn còn tranh luận rằng Trung Quốc bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh; rõ ràng bên muốn bắt Mạnh Vãn Châu là Hoa Kỳ, nhưng Trung Quốc không dám xuống tay với công dân Hoa Kỳ, lại chuyển sang nắn “quả hồng mềm” là thủ tướng Trudeau của Canada.

Kết quả, trong khi Trung Quốc vẫn còn chưa nắn xong “quả hồng mềm” thì lại bất ngờ chuyển sang muốn nắn cái “mũi khoan kim cương” là Hoa Kỳ, điều này hiển nhiên có chút không bình thường.

Vì sao Trung Quốc đột nhiên lại trở nên cứng rắn?

Nguyên nhân gì khiến Trung Quốc đột nhiên trở nên cứng rắn như vậy? Liệu chính quyền Bắc Kinh đã có đủ lực lượng rồi?

Từ bề mặt mà nhìn, do Hoa Kỳ bắt giữ không ít các học giả Trung Quốc, việc chính quyền này dùng cách báo thù tương ứng là điều chắc chắn sẽ diễn ra. Nhưng vấn đề là, những nhân viên của quân đội ngụy trang thành học giả bình thường như Đường Quyên, thì ở Hoa Kỳ có ít nhất vài trăm người. Đến nay, những trường hợp Hoa Kỳ công khai đưa tin như Đường Quyên thì chỉ có 5 người. Điều này đối với Trung Quốc mà nói đã gây ra tổn thất không nhỏ. Nhưng giá trị của những người này so với bà Mạnh Vãn Châu mà Trung Quốc dùng sức của cả nước để ứng cứu thì rõ ràng là không thể so sánh.

Nghĩa là, cho dù để cứu bà Mạnh Vãn Châu, Trung Quốc cũng không dám trực tiếp bắt giữ người Mỹ để gây áp lực. Tuy nhiên, hiện giờ vì một số học giả ăn trộm (trông có vẻ như là món hàng thông thường), mà họ lại dám trực tiếp hạ thủ với người dân Hoa Kỳ, điều này xem ra không hợp logic lắm. Do vậy, đằng sau động thái này hẳn là có nguyên nhân lớn hơn.

Tháng 3 năm ngoái, đặc vụ Từ Yên Quân của phòng An ninh Quốc gia Giang Tô trở thành gián điệp đầu tiên mà Hoa Kỳ dẫn độ từ một nước thứ 3 về lãnh thổ Hoa Kỳ để xét xử, có thể không ít quý vị vẫn còn nhớ việc này. Thái độ của chính quyền Trung Quốc là phủ nhận việc này, về cơ bản là để mặc cho Từ Yến Quân sống chết ra sao cũng được.

Thái độ của Bắc Kinh đối với những gián điệp bị phát hiện rồi bị bắt và trở nên không còn giá trị lợi dụng thì vẫn luôn là cắt đuôi để giữ mạng. Một ví dụ cũ hơn nữa là vụ án “Kim Vô Đãi”. Kim Vô Đãi là vụ án gián điệp Trung Quốc nghiêm trọng nhất trong lịch sử chống gián điệp của Hoa Kỳ. Thân phận công khai của ông ta là quan chức tình báo của CIA, nhưng trên thực tế là trong suốt 33 năm ông ta đã cung cấp cho Trung Quốc một lượng lớn thông tin tình báo cơ mật mà không hề bị phát giác. Mãi cho đến khi Trưởng ty Bắc Mỹ của Bộ An ninh Quốc gia Trung Quốc là Du Cường Sinh chạy sang Hoa Kỳ thì ông ta mới bị vạch trần. Mà Du Cường Sinh, chính là anh trai của Du Chính Thanh, một thành viên trong Thường ủy Bộ chính trị Trung Quốc dưới thời Hồ Cẩm Đào.

Sau khi Kim Vô Đãi bị bắt, Trung Quốc vẫn luôn phủ nhận không có bất kỳ quan hệ nào với ông ta và từ chối ứng cứu. Thậm chí vợ ông ta có lần đến Bắc Kinh gặp Đặng Tiểu Bình để cầu cứu, nhưng cuối cùng vẫn bị cự tuyệt. Cuối cùng Kim Vô Đãi tuyệt vọng trong tù đã dùng túi nhựa trùm kín đầu để tự sát.

Tóm lại, Trung Quốc trước kia vẫn luôn nhất quán máu lạnh vô tình, đột nhiên lại biến thành có tình có nghĩa như hiện nay; chỉ có vài học giả dạng viếng thăm bị bắt mà đã muốn gây chiến với Hoa Kỳ thì đó là một sự tương phản lớn.

Trung Quốc chơi bài ngoại giao con tin, Hoa Kỳ liệu có nhượng bộ?

Đương nhiên, tôi nghĩ ai cũng sẽ không tin ĐCSTQ đột nhiên có lương tâm. Do vậy, cách giải thích khá hợp lý là, việc Trung Quốc trực tiếp chơi trò ngoại giao con tin với Hoa Kỳ có thể vì một mục tiêu hết sức có giá trị nào đó đã rơi vào thế khó, hoặc mục tiêu đó sắp phải đối mặt với rủi ro bị phanh phui. Do vậy, Trung Quốc nhất định phải dùng phương án cứng rắn khẩn cấp để “cầm máu”, ngăn cản Hoa Kỳ tiếp tục lần ra được manh mối.

Ý đồ thực sự của Trung Quốc không nằm ở việc ứng cứu những người đã bị bắt, mà là để bảo vệ một hoặc một vài người nào đó vẫn còn chưa bị lộ, mà những người này có giá trị thậm chí còn hơn cả bà Mạnh Vãn Châu.

Đương nhiên, hành động này cũng đồng thời phát đi một thông điệp rõ ràng là trấn an đối với những người vẫn còn đang tạm thời an toàn: các vị không phải hoảng sợ, mẹ đảng đã tìm cách bảo vệ các vị, vì bảo vệ các vị mà có thể tùy ý bắt giữ những người mà chính phủ Hoa Kỳ quan tâm. 

Vậy thì, một vấn đề khác có liên quan nhất định phải nhắc đến là: Trung Quốc đã cứng rắn như vậy, thì liệu Hoa Kỳ có nhượng bộ không?

Tôi cho rằng khó có thể như vậy.

Đây là phán đoán dựa trên hai nguyên nhân. Trước hết, trước đây các con tin người Mỹ bị các loại tổ chức khủng bố bắt cóc, sát hại, thậm chí tàn nhẫn chặt đầu, nhưng Hoa Kỳ chưa bao giờ thỏa hiệp nhượng bộ. “Không đàm phán với phần tử khủng bố” là chính sách triệt để và kiên quyết nhất mà Hoa Kỳ thực hiện trong mấy chục năm qua. Vì đạo lý rất đơn giản, Hoa Kỳ với vai trò là cảnh sát thế giới rất dễ gặp phải các loại tổ chức khủng bố và tổ chức phạm tội dùng con tin để uy hiếp. Nếu Hoa Kỳ thỏa hiệp cho dù chỉ một lần, thì nhất định sẽ dẫn khởi việc thế lực phản Hoa Kỳ trên toàn thế giới bắt chước theo một cách điên cuồng, vậy thì chỉ có thể dẫn tới nhiều vụ bắt cóc và đe dọa hơn. Do đó, chính sách của Hoa Kỳ vẫn luôn là thà thực hiện báo thù nghiêm khắc đối với kẻ sát hại con tin, chứ không thỏa hiệp với kẻ bắt cóc.

Thứ hai, trong vụ án của Đường Quyên, khi Đường Quyên trốn trong Lãnh sự quán Trung Quốc ở San Francisco, Trung Quốc cũng từng uy hiếp, nói rằng nếu Hoa Kỳ không để cho Đường Quyên ra khỏi Lãnh sự quán để trở về Trung Quốc đại lục thì Trung Quốc sẽ bắt một người Mỹ làm con tin. Nhưng chúng ta thấy phía Hoa Kỳ hoàn toàn không bị tác động. Khi Đường Quyên rời khỏi Lãnh sự quán thì lập tức bị bắt, còn ĐCSTQ thì không thực hiện lời uy hiếp mà nó nói trước đây.

Đương nhiên, Trung Quốc không báo thù nhắm vào vụ Đường Quyên không có nghĩa là không báo thù cho người khác. Nhưng ít nhất vụ này cho thấy rõ rằng, quyết tâm của Hoa Kỳ trong việc tấn công ĐCSTQ hiện tại rất lớn, không thể nào dễ dàng khuất phục trước chiêu ngoại giao con tin của chính quyền này. Đây cũng tương đương với gửi đi một thông điệp tới Bắc Kinh: Ngươi bắt con tin cũng không tác dụng gì, do vậy tốt nhất là rút cái bàn tay dơ dáy của ngươi lại, đừng khuấy động chiến tranh.

Đường Tĩnh Nguyên
Li Hao biên tập

Đức Minh biên dịch

Với 22 ngôn ngữ, Epoch Times là một kênh truyền thông Mỹ độc lập theo nguyên tắc Sự Thật và Truyền Thống. Thông qua những bài báo trung thực, cung cấp sự thật và làm sáng tỏ những vấn đề xã hội quan trọng, Epoch Times mong muốn gửi đến Quý độc giả những giá trị nhân văn của sự chính trực, lương thiện, lòng trắc ẩn, hay những bài học quý giá từ lịch sử, đồng thời tôn vinh các giá trị phổ quát của nhân loại.

Rất mong nhận được sự ủng hộ và đồng hành của Quý độc giả thông qua việc chia sẻ, lan tỏa các bài viết đến với cộng đồng. Epoch Times tin rằng đây là cách để chúng ta cùng kiến tạo tương lai, đi tới một đại kỷ nguyên mới huy hoàng và đẹp đẽ hơn.


Mọi ý kiến và đóng góp bài vở, xin vui lòng gửi về: [email protected]