Nhà nước Trung Quốc đã phong tỏa Ruili, thành phố biên giới giáp với Miến Điện, gần một năm để kiềm chế sự bùng phát COVID-19 ở Trung Quốc, nhưng lại không hỗ trợ đủ cho người dân nơi đây. 

Hôm 02/08, một người dân địa phương tên Gao nói với The Epoch Times rằng anh đã không thể làm việc trong hầu hết 12 tháng qua. Do đó, gia đình anh không có thu nhập, nhưng vì họ chưa phải là người ăn xin nên nhà nước chỉ cho họ bảy củ khoai tây trong cả năm.

Thật không may, mọi thứ có thể tồi tệ hơn trong tương lai, anh Gao nói: “Tiền tiết kiệm của chúng tôi chỉ có thể giúp gia đình chúng tôi sống trong hai tháng nữa. Điều đó thật kinh khủng nhưng chúng tôi không có giải pháp nào nữa.”

Anh Gao, dùng bí danh, sống cùng gia đình ở thị trấn Mengxiu của Ruili, nói về tình cảnh ngày càng tuyệt vọng của mình, “Chúng tôi, những cư dân bình thường, không có cách nào để kiếm sống. Chúng tôi không có thu nhập!… Ai dám phản đối? Quân đội ở biên giới đông gấp năm lần dân số của chúng tôi. Một khi chúng tôi phản đối, chúng tôi sẽ bị bắt giam ngay lập tức!”

Anh Gao giải thích lý do tại sao khu thương mại Jiegao trong thành phố – trung tâm của một số đợt bùng phát COVID-19 trong những tháng qua – được Trung Cộng thông báo là không có trường hợp virus Trung cộng, thường được gọi là virus corona mới.

Anh Gao nói: “Nhà cầm quyền tuyên bố Jiegao là không có virus. Đó là bởi vì ở đó thực sự không có người ở. Tất cả cư dân [buộc] phải chuyển ra ngoài … Chúng tôi không được phép đến đó. Gần đây, chúng tôi [tổng cộng 210.500 cư dân ở thành phố Ruili] bị yêu cầu phải xét nghiệm COVID ba ngày một lần ở khu vực thành thị và mỗi tuần một lần ở khu vực nông thôn.”

Để kiểm soát sự lây lan của virus Trung Cộng, nhà cầm quyền đang thực thi các biện pháp kiểm soát chặt chẽ đối với việc di chuyển của người dân.

“Mỗi ngày, [nhà cầm quyền Trung Quốc] chỉ cho phép vài chục người từ Miến Điện [còn gọi là Myanmar] vào Ruili, nhưng có hơn một trăm ngàn người Trung Quốc vẫn ở Miến Điện muốn quay lại … Ruili là cửa khẩu duy nhất mà [nhà cầm quyền] cho phép nhập cảnh từ Miến Điện,” anh Gao cho biết.

Do đường biên giới đi qua nhiều ngôi làng, một số người Trung Quốc đã kết hôn với công dân Miến Điện và do đó có họ hàng ở cả hai nước. Anh Gao nói rằng rất khó để cư dân rời Ruili và thậm chí quay trở lại thành phố còn khó hơn.

Trước đại dịch COVID-19, người dân địa phương có thể dễ dàng qua biên giới ở các cảng khác nhau bằng cách sử dụng thẻ thông hành hợp lệ ở cả hai bên biên giới. Sau đại dịch, Trung Cộng đã trục xuất công dân Miến Điện nhưng cũng không ủng hộ việc đưa công dân Trung Quốc từ Miến Điện về.

phong tỏa thành phố Ruili
Một phần của cửa khẩu Trung Quốc-Miến Điện ở Muse ở tiểu bang Shan, Miến Điện, hôm 05/07/2021. (Ảnh: STR/AFP qua Getty Images)

Phong tỏa kéo dài cả năm

Trung Cộng đã phong tỏa các thành phố ngay lập tức khi phát hiện bất kỳ trường hợp nào nhiễm virus Trung Cộng tại địa phương trong 17 tháng qua. Ruili đã bị phong tỏa vào ngày 14/09/2020 và kể từ đó, thành phố đã liên tục trong tình trạng dịch bệnh bùng phát nên thành phố vẫn bị phong tỏa một phần hoặc toàn bộ.

Anh Gao nói: “Trong năm qua, chúng tôi hầu như bị nhốt ở nhà. Chúng tôi không có thu nhập. Cuộc sống của cư dân bình thường rất khó khăn. Chính quyền địa phương nói với chúng tôi rằng nếu chúng tôi nghèo như những người ăn xin không có tiền tiết kiệm, chúng tôi có thể xin hưởng an sinh xã hội, sau đó chính phủ sẽ cấp cho chúng tôi một ít gạo và mì gói.”

“Hiện tại, không có cơ hội việc làm nào ở Ruili. Tất cả các nhà máy và công ty đều đóng cửa. Các nhà chức trách nói với chúng tôi rằng rất có thể chúng tôi sẽ tiếp tục bị phong tỏa trong nửa năm nữa,” anh cho biết thêm.

Tuy nhiên, anh phàn nàn rằng chi phí sinh hoạt lại cao hơn so với trước khi dịch bệnh bùng phát. Giá thực phẩm đã tăng lên do số lượng nhà cung cấp được chính phủ chấp thuận bị hạn chế và giao thông bị kiểm soát chặt chẽ. Trẻ em tham gia các lớp học trực tuyến nhưng học phí vẫn cao như trước.

Anh Gao cho biết một số cư dân địa phương đã rời đi hoặc dự định rời khỏi thành phố, nhưng họ cần phải xin giấy phép đặc biệt và trả tiền để xét nghiệm COVID-19 tại một bệnh viện địa phương, số tiền này không hề rẻ.

Anh Gao cho biết những người dân ở Jiegao đang ở trong tình cảnh tồi tệ hơn, vì họ đã không thể về nhà trong nhiều tháng và phải thuê phòng ở các thị trấn khác ở Ruili, hoặc nếu may mắn, thì đang ở cùng người thân hoặc bạn bè.

Kể từ tháng 04/2020, Trung Cộng tuyên bố rằng đợt bùng phát virus Trung Cộng đã được kiểm soát và chỉ công bố số trường hợp lây nhiễm hạn chế mỗi ngày. Nhà cầm quyền này cho biết bệnh nhân nhiễm virus Trung cộng khi đang dọn rác tại một khách sạn được sử dụng để cách ly hành khách từ ngoại quốc trở về Trung Quốc.

Cô Nicole Hao là một ký giả tại Hoa Thịnh Đốn. Cô tập trung vào các chủ đề liên quan đến Trung Quốc. Trước khi gia nhập Epoch Media Group hồi tháng 07/2009, cô từng là giám đốc sản phẩm toàn cầu cho một doanh nghiệp đường sắt ở Paris, Pháp.

Huệ Giao biên dịch
Quý vị tham khảo bản gốc từ The Epoch Times

Xem thêm:

Với 22 ngôn ngữ, Epoch Times là một kênh truyền thông Mỹ độc lập theo nguyên tắc Sự Thật và Truyền Thống. Thông qua những bài báo trung thực, cung cấp sự thật và làm sáng tỏ những vấn đề xã hội quan trọng, Epoch Times mong muốn gửi đến Quý độc giả những giá trị nhân văn của sự chính trực, lương thiện, lòng trắc ẩn, hay những bài học quý giá từ lịch sử, đồng thời tôn vinh các giá trị phổ quát của nhân loại.

Rất mong nhận được sự ủng hộ và đồng hành của Quý độc giả thông qua việc chia sẻ, lan tỏa các bài viết đến với cộng đồng. Epoch Times tin rằng đây là cách để chúng ta cùng kiến tạo tương lai, đi tới một đại kỷ nguyên mới huy hoàng và đẹp đẽ hơn.


Mọi ý kiến và đóng góp bài vở, xin vui lòng gửi về: [email protected]