Các di tích như Stonehenge, Đại kim tự tháp Giza, pháo đài Sacsayhuaman, và các di tích cổ khác được xây dựng như thế nào? Nhiều nhà khoa học tin rằng trong một số trường hợp, số lượng công nhân phải lên tới hàng chục nghìn người chỉ để di chuyển những tảng đá khổng lồ đến công trường.

Lâu đài San hô (Coral) bí ẩn được làm từ những phiến đá khổng lồ có tổng trọng lượng hơn 1,100 tấn, nhưng một người đàn ông đã tự tay đẽo, khai thác và sắp đặt những viên đá. (Ảnh: Christina Rutz)

Tuy nhiên, một người đàn ông Latvia nhỏ bé khẳng định rằng những công trình kiến trúc cổ này được “lắp ráp” dễ dàng hơn nhiều so với những gì chúng ta tưởng tượng, bằng cách sử dụng một bí mật xây dựng đã bị thất truyền qua nhiều thời đại. Ông ta thậm chí còn tuyên bố đã áp dụng những kỹ thuật này vào việc dựng nên Lâu đài San hô (Coral Castle) bí ẩn.

Ở tuổi 25, Edward Leedskalnin đã đính hôn với một người phụ nữ trẻ hơn anh 10 tuổi có tên Agnes Scuffs. Ông đặt biệt danh trìu mến gọi cô gái là “tuổi mười sáu ngọt ngào”. Đáng buồn thay, ngay đêm trước ngày cưới, cô dâu đã đổi ý và quyết định không bao giờ trở về bên ông ta. Để tưởng nhớ tình yêu đã mất, ông Leedskalnin đã quyết định xây dựng một lâu đài huyền diệu.

Sau kỷ niệm đau buồn và một cơn bệnh lao, ông Leedskalnin rời quê hương Latvia đến Hoa Kỳ. Ông lập nghiệp ở thành phố Florida, và ở đó ông đã hoàn thành được một trong những công trình ấn tượng (và bí ẩn) nhất do một tay ông thực hiện: “Lâu đài San hô” hay còn được gọi là “Công viên Cổng đá”.

Công trình kiến ​​trúc vĩ đại đó được xây dựng hoàn toàn bằng đá do ông Leedskalnin đã tự mình khai thác, cắt đục và sắp đặt. Chúng đều là những phiến đá khổng lồ, một vài trong số đó nặng tới 30 tấn. Sau 28 năm làm việc đơn độc, chỉ với sự hỗ trợ của những công cụ đơn giản do chính bản thân thiết kế – một kiểu ròng rọc với xích sắt được làm từ các cột điện thoại cũ – Lâu đài Coral đã trở thành hiện thực.

Tuy nhiên, thay vì chia sẻ với thế giới, ông Leedskalnin đã cố gắng hết sức để bảo vệ bí quyết di chuyển đá. Nhiều người đã phỏng đoán nhưng không ai có thể tái lập  phương pháp di chuyển những khối đá lớn dễ dàng như vậy. Theo một truyền thuyết, những đứa trẻ theo dõi ông Leedskalnin vào một đêm và chứng kiến ​​những phiến đá lớn lơ lửng trong không trung giống như “bóng bay”.

Năm 1936, ông Leedskalnin muốn di chuyển toàn bộ công trình kiến ​​trúc này đến Homestead gần đó và thuê một chiếc xe tải để chở đá – lần duy nhất ông cần nhờ sự giúp đỡ. Vì luôn có ý định giữ bí mật, ông Leedskalnin khăng khăng yêu cầu tài xế để xe tải lại qua đêm, và tự mình di chuyển những phiến đá khổng lồ. Người tài xế có đôi chút nghi ngờ; nhưng như đã hứa, ngày hôm sau, ông Leedskalnin chất xong những viên đá lên xe tải, sẵn sàng vận chuyển.

Một con người bí ẩn

Việc xây dựng Lâu đài San hô đầy những bí ẩn. Làm sao một người có thể tự mình di chuyển hơn 1,100 tấn phiến đá lớn để xây dựng công trình kiến ​​trúc đồ sộ? Mặc dù ông Leedskalnin không bao giờ tiết lộ bí mật xây dựng, nhưng đã để lại các bài viết về một loạt thí nghiệm sử dụng nam châm, gợi ý rằng các phương pháp của ông đến từ việc nghiên cứu từ trường của Trái Đất. Ông Leedskalnin, như một số người khẳng định, đã khám phá ra cách ước chế được lực hấp dẫn?

Ông Leedskalnin luôn lảng tránh khi được hỏi trực tiếp về việc xây dựng Lâu đài San hô, nhưng tuyên bố sở hữu những kỹ thuật từng được các nhà xây dựng cổ đại sử dụng – những kỹ thuật để xây dựng các kim tự tháp vĩ đại của Ai Cập. Ông thậm chí còn nói đùa rằng phương pháp này khá dễ dàng, một khi bạn biết bí mật.

Một trong những điểm kỳ diệu nữa của Lâu đài San hô là khối đá nặng 9 tấn được dùng làm cổng ở lối vào lâu đài. Ông Leedskalnin đã đặt viên đá lớn này với độ chính xác cao đến mức nó có thể dễ dàng mở ra chỉ bằng một cú đẩy nhẹ. Năm 1986, hơn 30 năm sau khi ông Leedskalnin qua đời, người ta phải sửa chữa cánh cổng, và công việc này cần sáu người với một cần cẩu 20 tấn để di chuyển phiến đá lớn. Tuy nhiên, dù có thêm sức lực “cơ bắp”, họ vẫn không thể nào đặt cổng chính xác như trước.

Nội thất của Lâu đài San hô là những tuyệt tác kỹ thuật. Lâu đài này chính thức được xem là một di tích lịch sử, và được chuyển thành một bảo tàng cho tất cả những ai tò mò, muốn khám phá cách sống và cách làm việc của người Latvia đặc biệt này. Bộ bàn ghế trang trí khu vườn san hô, trong khi cầu thang và đồng hồ mặt trời được sắp xếp một cách rất chuẩn xác – một minh chứng cho khả năng bí ẩn của ông Leedskalnin.

Người ta nói rằng chưa bao giờ nhìn thấy ông Leedskalnin làm việc trên Lâu đài San hô, mặc dù những người trong khu phố thấy ánh sáng phát ra từ trong tháp xưởng kèm theo tiếng hát lạ vào đêm khuya. Ông Leedskalnin đã sử dụng công nghệ gì và tại sao ông ta lại muốn giữ bí mật về một khám phá kỳ diệu như vậy? Có phải ông ta thực sự sở hữu bí mật xây dựng của thế giới cổ đại? Chúng ta chỉ có thể suy đoán, vì ông Leedskalnin để lại rất ít manh mối về cấu trúc của lâu đài. 

Epoch Times Staff
Trúc Đoàn biên dịch