Dữ liệu của Sở Thuế vụ (IRS) theo dõi tình trạng di cư giữa các tiểu bang cho thấy rằng các tiểu bang màu xanh lam (Dân Chủ) đã chứng kiến hàng trăm ngàn người nộp thuế rời bỏ tiểu bang đem theo gần 27 tỷ USD tổng thu nhập chịu thuế [đã điều chỉnh] đến các tiểu bang màu đỏ (Cộng Hòa).

Theo dữ liệu di cư gần đây nhất của IRS giai đoạn năm 2017–2018 thì 399,892 người nộp thuế và những người phụ thuộc của họ đã rời khỏi các tiểu bang màu xanh lam – là những tiểu bang mà cả Hạ viện và Thượng viện đều do Đảng Dân Chủ kiểm soát.

Chi tiết về số lượng người nộp thuế chuyển đi như sau, California do Đảng Dân Chủ kiểm soát (167,563), New York (153,970) và Illinois (82,107) chiếm phần lớn cuộc di cư, tiếp theo là New Jersey (26,853), Massachusetts (26,086) và Maryland (15,916).

Các số liệu này dựa trên các tờ khai hoàn thuế và miễn giảm thuế năm 2018–2019, phản ánh dòng người chuyển từ tiểu bang này đến tiểu bang khác trong năm 2017–2018.

Bức ảnh một người đàn ông cầm bảng hiệu quảng cáo một văn phòng khai thuế ở Miami, Florida, vào ngày 14/04/2010. (Ảnh: Joe Raedle/Getty Images)

Tiểu bang hưởng lợi nhiều nhất từ sự dịch chuyển này là Texas do Đảng Cộng Hòa kiểm soát, nơi đã ​​tiếp nhận 114,818 người nộp thuế và những người phụ thuộc của họ, cùng với mức tăng tổng thu nhập gần 4 tỷ USD.

Luồng di cư giữa các tiểu bang bị ảnh hưởng bởi một số yếu tố, bao gồm tỷ lệ tội phạm, cơ hội việc làm, và chi phí nhà ở. Một cuộc khảo sát định kỳ của Cục Điều tra Dân số (Census Bureau) hỏi những người di chuyển với bất kỳ khoảng cách nào về lý do chính khiến họ quyết định chuyển chỗ ở, bao gồm việc làm, nhà ở, đi học đại học, tội phạm hoặc đến ở cùng bạn đời.

Các lựa chọn phổ biến nhất trong năm 2019–2020, được xếp hạng theo mức độ phổ biến, là “Muốn có nhà hoặc căn hộ mới hơn/tốt hơn/lớn hơn”, tiếp theo là “Công việc mới hoặc chuyển việc”, “Lập gia đình riêng”, “Lý do gia đình khác”, “Muốn sở hữu nhà, không phải thuê nhà”, và “Muốn có nhà ở rẻ hơn”.

Các câu trả lời ít phổ biến nhất là “thiên tai”, “thay đổi khí hậu”, và “tịch thu nhà hoặc trục xuất”, với lý do “muốn ở khu dân cư tốt hơn/ít tội phạm hơn” ở khoảng giữa.

Mặc dù thuế không nằm trong cuộc khảo sát của Cục Điều tra Dân số, nhưng một phân tích năm 2018 của Viện Cato, một tổ chức tư vấn theo chủ nghĩa tự do, cho rằng thuế có ảnh hưởng đến việc di cư và cho biết các động cơ liên quan đến thuế có thể được suy ra từ một số câu trả lời của cuộc khảo sát của Cục Điều tra Dân số.

Viện nghiên cứu này viết trong bài phân tích rằng, “Cục Điều tra Dân số không hỏi người chuyển đi về thuế. Nhưng một số lựa chọn trong số 19 lựa chọn có thể phản ánh ảnh hưởng của thuế. Ví dụ, những người chuyển đi vì lý do nhà ở có thể xem xét mức thuế tài sản vì những loại thuế đó là một mục tiêu chuẩn được liệt kê trên các thông báo bán nhà ở. Tương tự như vậy, những người chuyển đến công việc mới có thể xem xét ảnh hưởng của thuế thu nhập nếu họ chuyển giữa một tiểu bang có thuế cao như California và một tiểu bang không có thuế thu nhập như Nevada.”

Nevada là một trong bảy tiểu bang màu xanh có dòng người nhập cư ròng, chào đón 31,238 người nộp thuế và những người phụ thuộc của họ, cùng với tổng thu nhập hơn 2 tỷ USD một chút. Hầu hết những người chuyển tới Nevada là từ California.

Theo phân tích gánh nặng thuế tiểu bang và địa phương của Tax Foundation, các tiểu bang màu xanh lam thường có mức thuế suất thực tế của tiểu bang và địa phương cao hơn so với các tiểu bang màu đỏ.

Một cuộc thăm dò gần đây của Rasmussen cho thấy đa số (55%) cử tri trên toàn quốc có xu hướng ưa chuộng một chính phủ kiểm soát ít hơn, với ít dịch vụ công cộng hơn, và các mức thuế thấp hơn.

Tom Ozimek
Chánh Tín biên dịch