Trong hơn một năm, giới truyền thông và cơ quan của Hoa Kỳ đã loại bỏ bất cứ người nào dám kết nối nguồn gốc của đại dịch COVID-19 với Viện Virus học Vũ Hán (WIV).

Sau đó, đột ngột và không một lời xin lỗi cho quá khứ mị dân của họ, các “ký giả” và “chuyên gia” đành quay sang thừa nhận rằng phòng thí nghiệm Vũ Hán cũng có thể là nơi khởi nguồn có nhiều khả năng xảy ra nhất.

Tại sao lại thay đổi đột ngột như vậy?

Vì một điều: ông Donald Trump không còn là tổng thống.

Giờ đây, những người cấp tiến không cần tuyên bố mọi sự thật mà ông Trump từng khẳng định là xảo ngôn nữa. Điều đó bao gồm sự khẳng định của ông Trump rằng phòng thí nghiệm Vũ Hán, chứ không phải là một khu chợ bán thực phẩm bày đầy thịt dơi cắt lát, là nguồn gốc của sự bùng phát.

Việc công bố gần đây các email của Tiến sĩ Anthony Fauci, cùng với thông tin mới về nghiên cứu tăng chức năng của Tiến sĩ Peter Daszak, một nhà động vật học và là chủ tịch của EcoHealth Alliance (Liên minh Sức khỏe Sinh thái), cho thấy rõ rằng tiền thuế của người dân Hoa Kỳ đã được rót cho phía Trung Quốc để phục vụ nghiên cứu virus corona ở Vũ Hán.

Thế bây giờ thì sao?

Chúng ta lâm vào tình huống thua trắng tay do Trung Cộng nỗ lực nói dối về nguồn gốc của COVID-19.

Liệu Trung Cộng có tiếp tục phủ nhận những gì đang cho thấy là không thể phủ nhận? Có thể! Chúng ta nên nhớ rằng đây là một quốc gia cùng với tập đoàn thống trị của Đảng Cộng sản từng sát hại hàng triệu công dân của chính đất nước họ dưới thời Mao Trạch Đông, và với một bộ máy hiện tại đã đưa một triệu người Duy Ngô Nhĩ Hồi giáo vào các trại tập trung.

Một Trung Cộng ngang ngạnh có khả năng sẽ kết luận rằng sự rủi ro của việc tỏ ra áy náy, vì đã gây ra một trong những thảm họa toàn cầu “tự nhiên” lớn nhất trong một thế kỷ, gần như không phương hại đến lợi ích của họ bằng việc thừa nhận sai lầm đó.

Liệu sau đó Trung Cộng có để chúng ta chờ đợi, vẫn phủ nhận sự thật hiển nhiên, cho đến khi người Mỹ chán nản chuyển sang những chủ đề truyền thông sôi nổi khác của họ hay không?

Hoặc, liệu Trung Cộng có thể thú nhận rằng virus này được sản sinh trong phòng thí nghiệm Vũ Hán nhưng tuyên bố về sự xuất hiện của nó là một nỗ lực “chung” với Hoa Kỳ? Phía Trung Cộng có thể nhấn mạnh rằng các nỗ lực phối hợp với Hoa Kỳ là nhằm tìm ra “phương pháp chữa trị” cho dịch bệnh virus corona, và do đó không nên đổ lỗi cho Trung Quốc – hoặc ít nhất là không phải nhận hết trách nhiệm.

Trung Cộng có thể cho rằng họ cũng đã bị đánh lừa bởi các nhà nghiên cứu tắc trách của mình. Nhà cầm quyền này thậm chí có thể khẳng định rằng quy tắc im lặng trước đây của họ là nhằm bảo vệ vai trò của các nhà tài trợ Hoa Kỳ đối với những gì đã biến thành một thảm họa đại dịch.

Sau đó, người Mỹ sẽ tự hỏi các vị bác sĩ và thể chế của chúng ta không chỉ đã nói dối chúng ta đến mức độ nào trong suốt cuộc khủng hoảng mà, theo một cách kỳ lạ nào đó, còn có thể phải cùng chịu trách nhiệm về việc tạo ra virus.

Hoặc, các quan chức Trung Cộng có thể nhấm nháy và gật đầu với cộng đồng tình báo và quân sự của chúng ta rằng trên thực tế các nhà nghiên cứu của họ đang theo đuổi nghiên cứu tăng chức năng của virus một cách “hợp pháp” khi một vụ tai nạn khủng khiếp như Chernobyl xảy ra. Họ có thể nhắc nhở các quan chức của chúng ta một cách không chính thức rằng những điều như vậy cũng đã xảy ra ở Bhopal, Three Mile Island, và Fukushima.

Ở các luồng ngược lại, Bắc Kinh có thể bày tỏ sự hối tiếc về việc gây ra thảm họa kinh tế toàn cầu, khiến hàng triệu người thiệt mạng, thậm chí hàng triệu triệu người nhiễm bệnh, hàng tỷ sinh mạng bị tổn hại bởi việc phong tỏa và cuộc khủng hoảng chính trị, kinh tế, xã hội và văn hóa của Hoa Kỳ trong giai đoạn 2020–2021.

Ngoài ra, Trung Cộng cũng có thể than vãn về sự “nhầm lẫn” thiếu minh bạch của mình và “sự mập mờ” gây hiểu lầm cho thế giới. Chưa hết, Trung Cộng vẫn sẽ tươi cười và nói suông hứa hão rằng loại thảm họa không lường trước được như thế này sẽ không bao giờ xảy ra nữa.

Chúng ta có xu hướng không nghĩ về những điều không tưởng. Có thể có thêm thông tin rò rỉ cho rằng virus này là một sản phẩm vũ khí hóa học của các nhà virus học dân sự và quân đội Trung Cộng. Không rõ bằng cách nào virus này thoát ra, nhưng hàng triệu người trên thế giới sẽ hoài nghi điều tồi tệ nhất với tất cả sự việc nào có quân đội Trung Cộng dính líu.

Trong tất cả các kịch bản này, chúng ta vẫn còn lại sự nghi ngờ rằng một loại virus nhân tạo đã bị phát tán một cách bí ẩn, gây ra nhiều thiệt hại cho thế giới phương Tây hơn bất kỳ loại vũ khí nào được cố tình sử dụng kể từ thời Đệ nhị Thế chiến. Và chúng ta sẽ thấy kinh hãi là điều này còn có thể tái diễn. Quan trọng hơn, chúng ta vẫn chưa biết phải làm gì: nên hành động theo dạng thức trừng phạt hay răn đe, hoặc cả hai hoặc không làm gì cả.

Không nghi ngờ gì, các chiến lược gia của Hoa Thịnh Đốn đang đánh đu với những tin đồn và những điều không tưởng này.

Nhiều người Mỹ hy vọng một cách ngây thơ rằng COVID-19 là tai nạn trong phòng thí nghiệm chỉ xảy ra một lần. Nhưng một số người lo sợ rằng đó là một vũ khí sinh học dạng mẫu vật, bất kể nó có được vô tình phát tán hay không, thì nó đã trở thành một khoảnh khắc gọi là “đừng bao giờ để một cuộc khủng hoảng trôi qua”.

Ông Victor Davis Hanson là một nhà bình luận truyền thống, học giả nghiên cứu về những nền văn minh Hy lạp và La Mã cổ đại đồng thời là nhà sử học quân sự. Ông là giáo sư danh dự về văn hóa Hy Lạp và La Mã cổ đại tại Đại học Tiểu bang California. Ông Hanson đã viết 16 cuốn sách, bao gồm “Con Đường Chiến Tranh của Phương Tây” (The Western Way of War), “Những Cánh Đồng Không Có Giấc Mơ” (Fields Without Dreams) và “Tình Huống Dành Cho Ông Trump” (The Case for Trump).

Quan điểm trong bài viết này là ý kiến ​​của tác giả và không nhất thiết phản ánh quan điểm của The Epoch Times.

Victor Davis Hanson
Chánh Tín biên dịch