Thỉnh thoảng, khi những cơn gió từ dãy Victoria Alps phủ đầy tuyết thổi về lạnh thấu xương, tôi lại miên man nghĩ về Munich dịp Giáng Sinh, về những bông tuyết nhẹ nhàng rơi, âm nhạc và tiếng cười, thức ăn ngon, ánh đèn rực rỡ và một chiếc giường ấm áp thoải mái. 

Tôi nhớ rất rõ… như một giấc mơ đẹp. Tôi nhớ tôi đã rất ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh vật xung quanh, tuyết rơi dày nhất trong vòng 10 năm mà tôi được biết. Ở nhà con trai tôi, khu vườn nhỏ phủ đầy tuyết sau nhà là một xứ sở thần tiên mùa đông với những bông tuyết nhẹ rơi. Nhìn qua cửa sổ phòng ăn, khu vườn được đóng khung đẹp như một tấm ảnh bưu thiếp. Tôi và cháu Nikki (8 tuổi) đã làm một người tuyết vào một buổi chiều. Kể từ đó, khi chúng tôi dùng bữa vào mỗi buổi sáng và ngắm nhìn người tuyết thay đổi theo tiết trời. Vào mỗi buổi sáng sau khi đưa Nikki đến trường, tôi và con trai ghé vào một cửa hàng nhỏ trong làng để mua bánh mì (bánh mì Đức thật sự rất ngon), pho mát và một ít giăm bông hoặc thịt nguội cho bữa sáng.

(Ảnh Joerg Koch/ AFP/ Getty Images)

Munich là một thành phố vô cùng quan trọng; nơi đây có những tòa nhà văn phòng hiện đại cao tầng, kiến trúc cổ điển, những bảo tàng đẳng cấp thế giới, và những công viên tuyệt vời. Một ngày nọ, vì tuyết rơi nhiều, con trai tôi đưa chúng tôi đến một công viên gần đó, nơi có một ngọn đồi rất phù hợp cho xe trượt băng trẻ em và những người mới tập. Vào một dịp khác, trong một buổi tối rất lạnh, chúng tôi đi đến khu chợ trời của những người nông dân. Trời lạnh đến nỗi nhũ băng phủ đầy cả trong và ngoài xe

Có rất nhiều điều nên làm và tham quan ở Munich, nhưng một điều không thể bỏ qua là đến một trong những quán bia nổi tiếng thế giới. Mọi người đều rất thân thiện, và bia làm ở Bavaria đặc biệt ngon. Bia được làm từ một công thức truyền thống lâu đời và không chứa hóa chất, và tôi được biết đó là lý do tại sao bạn không cảm thấy mệt mỏi vào ngày hôm sau. 

Marienplatz là một quảng trường ở trung tâm thành phố, và đây cũng là ga xe lửa chính (Hauptbahnhof) và tàu điện ngầm. Các chuyến tàu từ đây có thể  đi đến mọi thành phố lớn ở Đức. Marienplatz cũng là tâm điểm của thành phố, nơi có Tòa Thị chính mới theo phong cách Tân Gothic (Neues Rathaus) với chiếc Chuông Cầm Glockenspiel, nơi các hiệp sĩ trình diễn màn cưỡi ngựa đấu thương và những người thợ đóng thùng nhảy múa. 

Khi Neues Rathaus được xây dựng lại sau Đệ nhị Thế chiến, những phù hiệu áo giáp của thành phố được trang trí dọc theo đỉnh của tòa nhà với một biểu tượng đáng chú ý của Đức Quốc xã giống chữ Vạn. Chữ Vạn trong tiếng Phạn là srivatsa, được thấy cách đây 2,000 năm, là biểu tượng thiêng liêng thể hiện sự giác ngộ của các vị Phật hoặc Giác Giả. Nó màu vàng kim, là biểu tượng rất uy lực của sự tốt lành, nhưng đáng tiếc là Hitler đã trộm lấy nó làm biểu tượng của Đức Quốc xã, thay đổi một chút và biến thành màu đen, và thế là nó trở thành biểu tượng của tà ác. 

Một điều “nên làm” khác ở Munich là trượt băng, tất nhiên là miễn phí. Vào thời điểm này trong năm, khi các đoạn sông Isar đóng băng, người dân địa phương sẽ ra ngoài trượt băng. Các bà mẹ trẻ ra khỏi nhà để trượt băng và trò chuyện với nhau trong khi đẩy con trong xe nôi. Một phần sân băng được ngăn quây lại, đặc biệt dành cho môn khúc côn cầu trên băng, môn thể thao phổ biến trong mùa đông.

Đối với những người đam mê trượt tuyết, các sườn núi Zugspitze ở dãy Bavarian Alps là địa điểm lý tưởng. Zugspitze cao 2,960 mét so với mực nước biển và là đỉnh núi cao nhất ở Đức, cách Munich khoảng 40 km. Chúng tôi đã đến đó vào một ngày cuối tuần và điều kiện thời tiết rất hoàn hảo, tuyết dày, không có gió và nắng chói chang. 

Tôi quyết định không trượt băng mà ngồi trên ghế để sưởi nắng trong tuyết, bên ngoài một quán cà phê khá đơn sơ, trong khi gia đình nhỏ của tôi đi lên sườn dốc. Chiều tối muộn, tôi bắt đầu cảm thấy rất lạnh. Mặt trời đang lặn nhanh và những bóng đen dần kéo qua ngọn núi. Hầu hết những người trượt tuyết đã thu dọn đồ đạc và rời khỏi núi bằng thang cáp treo. Lo lắng nhìn lên sườn núi, tôi vẫn có thể nhìn thấy một vài người trẻ ở phía xa, nhưng không thể nhìn rõ. Các dốc trượt tuyết bắt đầu ở độ cao 2,650 mét và lối vào duy nhất là qua những thang cáp treo. Không có ai giám sát chiếc thang này và nếu bạn bỏ lỡ chuyến đi cuối cùng xuống núi, thì bạn sẽ gặp rắc rối lớn vì địa hình xuống núi rất trắc trở và hoàn toàn không thích hợp để trượt xuống. Tôi không thích lưu lại đêm ở đây chút nào, nhưng thật nhẹ nhõm khi ba vận động viên trượt tuyết nhiệt tình đã xuất hiện trong chuyến cuối, và như thế chúng tôi đã xuống núi an toàn.

(Ảnh Johannes Simon/Getty Images)

Đêm Giao thừa năm đó, ngay trước nửa đêm và dưới ánh trăng tròn, chúng tôi leo lên một ngọn đồi phủ đầy tuyết trắng đến một vị trí thuận lợi nhìn ra Hồ Tegensee. Chúng tôi ôm chặt những chiếc túi đựng pháo, ly và vài chai champagne. Khi tiếng chuông vang lên lúc nửa đêm, cả hồ nước như bừng sáng, rực rỡ pháo hoa… và Năm Mới đến với tất cả hy vọng về một khởi đầu mới. 

Dư âm của thời Đức Quốc Xã vẫn còn ám ảnh Munich. Trại tập trung đầu tiên của Đức Quốc xã nằm ngay bên ngoài thành phố, thị trấn Dachau. Nơi đây trở thành một di tích lịch sử như một bài học cho toàn thế giới. Trại tập trung mở cửa vào năm 1933 để giam giữ các tù nhân chính trị, và vào năm 1937 nó chủ yếu được sử dụng như một trại lao động và dùng để tra tấn tù nhân. Hitler đã sử dụng nó làm hình mẫu cho 3,000 trại tập trung khác tại các địa điểm khác nhau. Nó cũng được dùng làm nơi huấn luyện cho các sĩ quan SS. (viết tắt của Schutzstaffel, là một tổ chức bán quân sự dưới trướng Adolf HitlerĐảng Quốc xã). 

Về các loại xe, tôi thấy Mercedes và BMW hiện diện ở khắp nơi. Trên thực tế, tôi không nghĩ rằng tôi đã nhìn thấy một chiếc xe hơi cũ nào. Tuy tất cả nhìn khá mới nhưng hầu hết các xe hơi đều bẩn, vì khi tuyết tan, có rất nhiều bùn lầy trên đường phố. Người Đức có quy định nghiêm ngặt về vấn đề ô nhiễm, nên bạn không được phép rửa xe ngoài đường mà phải mang vào tiệm. Mỗi ngày trong suốt mùa đông, mỗi hộ gia đình phải xúc tuyết trước cửa nhà và một phần trên đường phố, do đó đường đi lối lại ở tất cả các khu vực ngoại ô được dọn sạch sẽ tinh tươm.

Philippa Rayment
Phương Du biên dịch