Không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên khi bà Mạnh Vãn Chu (Meng Wanzhou), ái nữ của người sáng lập Huawei Nhậm Chính Phi (Ren Zhengfei), thoát khỏi sự quản thúc tại dinh thự của mình tại Canada, thì cũng là lúc hai người Canada gồm nhà cựu ngoại giao Michael Kovrig và doanh nhân Michael Spavor – được – phóng thích khỏi nhà tù ở Trung Quốc.

Bà Mạnh, giám đốc tài chính của Huawei, đã bị giam giữ theo yêu cầu dẫn độ của Hoa Kỳ liên quan đến những mưu toan được cho là của đại công ty viễn thông Trung Quốc này nhằm ngầm phá hoại các lệnh trừng phạt của Hoa Kỳ do Tổng thống đương thời Trump đã áp đặt lên Iran. Để trả đũa, hai công dân Canada đã bị Bắc Kinh bắt giữ với cáo buộc làm gián điệp.

Khi bà Mạnh trở về Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa, bà đã tuyên bố rằng, “Nếu không có tổ quốc hùng mạnh, tôi sẽ không có tự do của mình ngày hôm nay.”

Bà Mạnh Vãn Chu, Giám đốc tài chính của Huawei, rời khỏi nhà để đến trình diện tại Tòa án Tối cao British Columbia, ở Vancouver hôm 27/10/2020. (Ảnh: Don MacKinnon/AFP qua Getty Images)

Đúng ra bà ấy phải nói là, “Nếu không nhờ thực tế là Bắc Kinh chẳng màng gì đến luật pháp quốc tế hoặc sự thật, thì tôi đã phải đối mặt với công lý ở Hoa Kỳ rồi.”

Ông Spavor, người bị kết án 11 năm tù, đã được thả cùng với ông Kovrig, và được trở về Canada với sự tự do.

Những cáo buộc của Trung Cộng đối với họ là hoàn toàn không chính đáng. Trái lại, họ bị bắt để gây thêm áp lực lên Canada, quốc gia đã bị trừng phạt thương mại giống như Úc vì đã đề nghị một cuộc điều tra độc lập về virus Trung Cộng, hay như Bắc Kinh đã đặt tên cho nó là COVID-19 (tại sao nhỉ, phương Tây tình cờ lại nối gót Úc ư?).

Rõ ràng là, đã có những thỏa thuận giữa Ottawa, Bắc Kinh, và Hoa Thịnh Đốn. Điều này chắc chắn có thể đạt được vì mục đích của chính phủ ông Biden là đưa Hoa Kỳ trở lại thỏa thuận với chế độ Iran dưới thời ông Obama – điều này có thể cho thấy rằng những biện pháp trừng phạt mà vì đó bà Mạnh đã bị giam giữ, sẽ bị xóa bỏ hoặc thay đổi.

Như Úc đã biết được rằng, Huawei là một tổ chức rất thân cận với Bắc Kinh, và nằm dưới sự kiểm soát của nhà cầm quyền này. Một trong “14 lời phàn nàn” mà Bắc Kinh nêu ra đối với chính phủ Úc, là hãy để Huawei tham gia vào mạng 5G của quốc gia này.

Một số thế lực ở Úc đã ủng hộ điều này.

Có lẽ họ không biết rằng theo mệnh lệnh của Trung Cộng, các nhà điều hành của các công ty Trung Quốc, dù có đang ở trên mảnh đất hải ngoại, vẫn phải tuân theo các chỉ thị của Bắc Kinh.

Rõ ràng từ lâu, các công dân và cư dân của các nước phương Tây đến Trung Quốc và Hồng Kông, phải đối mặt với nguy hiểm cao độ, ngay cả khi họ không tham gia vào các hoạt động chính trị.

Họ có thể bị sử dụng làm công cụ để đạt được những nhượng bộ từ chính phủ của họ. Đã có hai người Úc gốc Hoa đang bị giam giữ với cáo buộc phạm tội gián điệp, đó là nhà văn Dương Hằng Quân (Yang Hengjun) và phát thanh viên Thành Lôi (Cheng Lei).

Và đối với bất kỳ ai chỉ trích các hoạt động của Bắc Kinh, dù là đối với cuộc đàn áp người Duy Ngô Nhĩ hay buôn bán nội tạng lấy từ thân thể của những người không cùng tôn giáo, thì thậm chí có thể gặp rủi ro khi đi du lịch đến các quốc gia có liên hệ mật thiết với Trung Quốc. Điều này là do Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa, bao gồm cả Hồng Kông, có hiệp ước dẫn độ với hơn 50 quốc gia trên thế giới.

Trong một khoảnh khắc ‘ngây thơ’ bất thường, chính phủ Úc đã thực sự ký một hiệp ước dẫn độ với Bắc Kinh vào ngày 06/09/2007.

May mắn thay, hiệp ước này đã bị rút lại, và sau chiến dịch vận động mạnh mẽ, quyết định không phê chuẩn vào ngày 28/03/2017 đã khiến thỏa thuận này bị gác lại.

Sau tình hình bất ổn ở Hồng Kông, Úc cũng đình chỉ hiệp ước dẫn độ với Hồng Kông vào ngày 09/07/2020.

Tuy nhiên, du khách phải đối mặt với một mối nguy hiểm rõ ràng và hiện hữu khi đến thăm bất kỳ quốc gia nào có những mối liên hệ như vậy với Bắc Kinh. Ngoài ra, công dân của một quốc gia mà Bắc Kinh có thể muốn gây áp lực, cũng có nguy cơ bị bắt làm con tin.

Vụ việc của Huawei một lần nữa chứng tỏ rằng Trung Cộng đang cai trị một quốc gia mà pháp quyền không tồn tại.

Sẽ là ngớ ngẩn nếu các quốc gia dân chủ tiếp tục tin tưởng một cách ngây thơ rằng chấp nhận nhượng bộ hết lần này đến lần khác sẽ dẫn đến sự canh tân chủ nghĩa cộng sản. Chế độ cộng sản này, vốn dĩ và về bản chất, là không thích hợp với sự canh tân.

Quan điểm trong bài viết này là ​​của tác giả và không nhất thiết phản ánh quan điểm của The Epoch Times.

Ông David Flint là giáo sư luật danh dự, được biết đến với vai trò lãnh đạo của tổ chức người Úc theo Chế độ Quân chủ Lập hiến và nhiệm kỳ là người đứng đầu Cơ quan Phát thanh Truyền hình Úc. Ông cũng là cựu chủ tịch của Hội đồng Báo chí Úc và Hiệp hội các Hội đồng Báo chí Thế giới.

Yến Nhi biên dịch