Một bước từ ‘địa ngục’ lên ‘luyện ngục’

Chúng ta chưa bao giờ chứng kiến hoặc trải qua bất cứ điều gì như trận đại dịch này. Chúng ta đã lường trước được điều này phải không? Chúng ta đã có bài học giáo huấn trước đây, phải không? Tại sao vậy?, Cái chết Đen vào thế kỷ 14 là một dịch bệnh kinh khủng, đôi lúc còn được gọi là Đại Dịch hạch. Người ta ước tính rằng nó đã lấy đi sinh mạng của hơn 30% dân số Âu Châu, và phải mất hơn 200 năm dân số Âu Châu mới có thể phục hồi.

“Chiến thắng của cái Chết,” vào khoảng năm 1562, của Pieter Bruegel the Elder. Bảo tàng Prado, Madrid. (Ảnh: Phạm vi công cộng)

Hơn nữa, một điều trớ trêu khác là người ta cho rằng Đại Dịch hạch (rất có thể bắt nguồn từ Trung Quốc) đã xâm nhập vào Âu Châu qua bán đảo Ý. Ngày nay, dường như virus Trung Cộng cũng tấn công từ Âu Châu thông qua Ý.

Bức chân dung ngụ ngôn của Dante Alighieri, cuối thế kỷ 16, do một bậc thầy vô danh vẽ. Phòng trưng bày nghệ thuật quốc gia. (Ảnh: Public Domain)

Những kẻ dối trá: Xưa và Nay

Những gì chúng ta thực sự cần bây giờ là hy vọng, niềm hy vọng đích thực. Điều thú vị là trong trường thi “Thần Khúc” (Divine Comedy) của Dante, một trong nhiều hình phạt dành cho những kẻ không thể chuộc tội và cứu rỗi là một căn bệnh ghê tởm, vô cùng thống khổ và không thể chữa lành.

Dante đề cập đến những nạn nhân này trong khổ thơ 29 (Canto 29) của phần “Hỏa ngục” (The Inferno. Theo bản dịch từ tiếng Ý của Dorothy Sayers):

Vì vậy, từng bước chúng tôi đi, cũng không thốt nên lời,

Khi nhìn thấy và nghe thấy những linh hồn yếu ớt trong nỗi đau của họ,

Những người không thể bay lên khỏi mặt đất.

Hình minh họa Canto 29 từ “Inferno” của Dante, do Gustave Doré vẽ. (PD-US)

Vậy tội lỗi của họ là gì? Họ đều là những kẻ dối trá, những nhà giả kim thuộc các thể loại, những người đã khiến đồng loại của họ hy vọng rằng họ có thể biến kim loại thường thành vàng.

Thật buồn cười là, điều này chẳng phải đang lặp lại trong thế giới hiện đại của chúng ta hay sao? Chúng ta quả thật đang gặp phải một căn bệnh khủng khiếp ăn mòn phổi của mình, và chẳng phải trong thời đại hiện nay chúng ta cố gắng biến kim loại thường thành vàng ở mọi cấp độ sao?

Các chính phủ đang in tiền thông qua việc nới lỏng định lượng; tiền mã hóa (cryptocurrencies) hứa hẹn đem lại tiền miễn phí cho những nhà đầu tư, nhưng việc tiết kiệm thực sự – vốn được xem là lẽ thường theo truyền thống – lại không được khuyến khích do lãi suất thấp và bất thường một cách vô lý. Tác giả chuyên viết sách về kinh tế và tài chính Bill Bonner đã nói vào tháng 01/2020 rằng: “Một cuộc khủng hoảng lớn gây ra bởi tiền giả và tư duy giả đang ập đến.” Suy nghĩ giả tạo cũng vậy phải không? Giống như các nhà giả kim trong Dante?

Đó là sự lựa chọn của quý vị

Xuyên suốt “Thần Khúc” là một trong những nguyên lý cốt lõi mang tên ‘tự do ý chí’. Đây vốn dĩ là một nguyên tắc chính trong tư duy của phương Tây cho đến thế kỷ 20.

‘Tự do ý chí’ có nghĩa là con người có thể thay đổi niềm tin, thái độ, suy nghĩ, cảm xúc, lựa chọn và cả quyết định của họ. Điểm đáng nói về địa ngục mà Dante đề cập là: địa ngục không phải là nơi Đức Chúa Trời – Đấng Tối Cao trên bầu trời – giáng sự trừng phạt xuống con người vì họ đã vi phạm một số quy tắc lớn hay nhỏ. Thay vào đó, địa ngục là nơi con người có được những gì họ muốn.

Đức Chúa Trời không trừng phạt chúng ta vì đã vi phạm luật lệ; thay vào đó, địa ngục là nơi bạn có được chính xác những gì bạn muốn. Mô tả của Sandro Botticelli về Canto 28, một phần của Tầng Vòm thứ tám trong Địa ngục. Dante và Virgil mỗi người được xuất hiện sáu lần khi họ đi xuống vực sâu. (PD-US)

Như Dorothy L. Sayers đã bày tỏ: “Địa ngục là khi bạn thích làm theo cách của riêng mình mãi mãi.” Theo một nghĩa nào đó, nó giống như lời bài hát xưa của Frank Sinatra “Tôi đã làm theo cách của Tôi” (I did it MY way). Không phải con đường của các vị Thần, không phải con đường của Giêsu, không phải con đường bát chánh đạo của Phật Giáo và không phải con đường của Đạo gia – không phải con đường của những bậc thầy thời cổ đại vốn đặt trọng tâm vào tình yêu, lòng trắc ẩn, tình bằng hữu và tương trợ lẫn nhau. Không phải những con đường đó, mà theo con đường của TÔI: Một con đường hoàn toàn ích kỷ.

Và đây là hậu quả của nó: Những gì chúng ta chứng kiến trong địa ngục là tất cả cư dân của nó không thể vượt ra khỏi thuyết duy ngã. Nói cách khác, họ không thể giao tiếp ngoại trừ những cuộc độc thoại cứ lặp đi lặp lại trong chính họ. Tôi hơi do dự khi gọi đó là độc thoại nội tâm, vì linh hồn của họ thật ra đã mất. Về bản chất, hoàn cảnh của họ hoàn toàn giống với hoàn cảnh của một người nghiện ma túy (hoặc nghiện bất cứ thứ gì): Họ không thể tư duy bởi vì họ đã đánh mất lý trí và ý chí tự do. Họ đã trao nó cho kẻ khác; đó là ý nghĩa của việc một người đã đánh mất linh hồn.

Theo nghĩa này, họ bị mắc kẹt và bị cô lập. Bị cô lập ư? Từ ngữ đó bây giờ áp dụng cho virus Trung Cộng khi tất cả chúng ta bắt đầu tự cách ly để tránh lây nhiễm cho nhau! Giống như địa ngục: mỗi người bị mắc kẹt với chính mình mãi mãi.

Dante cầm quyển “Thần Khúc” của mình, bên cạnh lối vào Địa ngục, bảy bậc thang của Núi Luyện Ngục và thành phố Florence, với các quả cầu của Thiên đường ở trên, năm 1465, trong một bức bích họa của Domenico di Michelino. Nhà thờ St. Mary of the Flower, Florence, Ý. (Ảnh: Public Domain)

Con đường vượt qua sự ích kỷ

Nhưng tất nhiên, “Thần Khúc” đem lại cho chúng ta một lối thoát khỏi địa ngục cũng như trong cuộc sống này. Ngay cả những người nghiện ngập cũng có thể lấy lại ý chí tự do và một lần nữa bước vào thế giới của ánh sáng. Vậy thì bước đầu tiên để chuyển từ địa ngục sang ít nhất là luyện ngục, nơi có hy vọng, là gì?

Hình minh họa cho “Luyện ngục” của Dante, Gustave Doré vẽ. (PD-US)

Đầu tiên, người ta phải thấu hiểu và chấp nhận vấn đề, những vấn đề thực sự. Và vấn đề thực sự luôn là Tôi: Tôi mới là vấn đề; nghĩa là, không phải người khác hoặc chủng tộc khác, không phải quan chức và không phải chính phủ. Không phải vậy, chính tôi cũng đang gây ra vấn đề, và bây giờ tôi thừa nhận nó. Tôi cần chuyển từ việc sống theo thói quen của mình sang một cách sống mới mẻ và tốt đẹp hơn.

Thứ hai, khi tôi thay đổi từ việc tự bào chữa, tôi cũng cố gắng giao tiếp với những người khác; sự tồn tại của tôi không phải chỉ là dựa vào người khác, mà còn là vì những người khác. Chúng ta là một cộng đồng và chúng ta cần chăm sóc lẫn nhau. Đây là điều rất rõ ràng trong phần luyện ngục của Dante. Trong khi ở dưới địa ngục, mọi người đổ lỗi cho người khác và phủ nhận mọi trách nhiệm cá nhân, thì trong luyện ngục tất cả mọi người đều nỗ lực để công nhận người khác và khích lệ lẫn nhau.

Luyện ngục không đưa chúng ta trực tiếp lên thiên đường, nhưng đó là một khởi đầu tuyệt vời. Chúng ta đang trên cuộc hành trình đó. Vì vậy, mặc dù chúng ta có thể tự cách ly vào thời điểm này, nhưng chúng ta cần xem xét trách nhiệm của bản thân. Hãy khẳng định lại ‘tự do ý chí’ để biến thành nhân tố cho sự thay đổi tích cực, đồng thời sử dụng các công nghệ mà ta có để giao tiếp với người khác và hỗ trợ họ. Bằng cách này, chúng ta có thể thoát khỏi sự giam hãm của địa ngục – nơi mà chúng ta không muốn trú ngụ – và không trở thành nạn nhân của những thế lực ngoài tầm kiểm soát của chúng ta.

The Epoch Times gọi virus corona chủng mới là virus Trung Cộng bởi chính quyền này đã che đậy và xử lý yếu kém dịch bệnh khiến virus lây lan khắp Trung Quốc và trở thành đại dịch toàn cầu.

Tác giả: James Sale là người Anh, chủ công ty Motivational Maps Ltd., hoạt động tại 14 quốc gia. Ông là tác giả của hơn 40 cuốn sách về điều hành và giáo dục tại các nhà xuất bản quốc tế lớn như Macmillan, Pearson và Routledge. 

James Sale
Định Trần biên dịch