Những kẻ mổ cướp nội tạng từ những người vô tội còn sống bằng con dao mổ của họ không phải là những kẻ duy nhất thông đồng với tội ác thu hoạch nội tạng cưỡng bức. Sự im lặng cũng vậy, cũng là hành động đồng lõa.

Đó là một trong những lập luận được đưa ra tại hội nghị bàn tròn trực tuyến hôm 23/03 được tổ chức bên lề một cuộc họp của Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc – một hội đồng bao gồm một nhà lập pháp Vương quốc Anh, các bác sĩ, luật sư, và các nhà hoạt động. Họ đã thảo luận về tình trạng thiếu vắng hành động kéo dài hàng thập niên liên quan đến nạn mổ cướp nội tạng được nhà nước cộng sản Trung Quốc hậu thuẫn, vốn dẫn đến cái chết của một số lượng đáng kể những người có đức tin.

Bằng chứng về việc thu hoạch nội tạng cưỡng bức dưới sự giám sát của chính quyền Trung Quốc lần đầu tiên xuất hiện năm 2006. Trong năm đó, nhiều nhân chứng đã đến gặp The Epoch Times để chứng thực về sự tồn tại của một hoạt động khủng khiếp mà về căn bản đã biến một nhóm lớn các tù nhân lương tâm Trung Quốc, nhiều người trong số họ là học viên Pháp Luân Công đang bị đàn áp, trở thành một ngân hàng nội tạng sống.

Pháp Luân Công là một môn tu luyện tinh thần bao gồm các bài tập thiền định và các bài giảng đạo đức dựa trên các nguyên lý chân, thiện, và nhẫn. Chế độ cộng sản đã phát động một chiến dịch bức hại toàn diện đối với những người theo học môn này vào năm 1999, và đã giam giữ hàng triệu học viên trong các nhà tù, trại lao động, và các cơ sở khác kể từ đó.

‘Bị lừa’

Kể từ những bài báo đầu tiên nói về nạn thu hoạch nội tạng, đã 16 năm trôi qua, và tiến độ ngăn chặn hành vi bất chính này vẫn còn khá chậm chạp, trong khi nhận thức cũng còn hạn chế. Đã có các nghị quyết từ Quốc hội Hoa Kỳ và Nghị viện Âu Châu lên án vấn đề này, và một số quốc gia đã cấm hoạt động du lịch ghép tạng. Nhưng không có luật nào hiện hành để quy trách nhiệm cho các thủ phạm, theo lưu ý từ những người tham gia hội đồng.

Một phần của tình trạng không hành động nói trên là do thiếu hiểu biết về tầm quan trọng của vấn đề này, bao gồm cả những người trong cộng đồng ghép tạng. Tiến sĩ Weldon Gilcrease, một chuyên gia về ung thư đường tiêu hóa tại Đại học Utah, ước tính rằng chỉ có khoảng 5 đến 10% số người trong cộng đồng y tế đã nghe nói về việc thu hoạch nội tạng cưỡng bức. Ông nói với hội đồng rằng ngay cả trong số những người nhận thức được, nhiều người tỏ ra thụ động về vấn đề này, hy vọng vấn đề này bằng cách nào đó sẽ tự biến mất.

Khi chính quyền Trung Quốc cho biết họ sẽ ngừng sử dụng nội tạng của tử tù và thiết lập hệ thống hiến tạng tự nguyện vào năm 2015, “hy vọng lúc ấy là chúng ta có thể tin họ và bằng cách nào đó cộng tác và hợp tác với họ,” ông Gilcrease nói, đồng thời đề cập đến cách nghĩ phổ biến trong cộng đồng y tế.

Ông cho biết đó cũng là lập trường của thế giới khi Trung Quốc gia nhập Tổ chức Y tế Thế giới (WTO).

“Hy vọng của chúng ta là thuyết phục hoặc tác động đến Đảng Cộng sản Trung Quốc và Trung Quốc bằng đạo đức và giá trị của chúng ta cũng như y đức của chúng ta. Thế nhưng điều ngược lại đã xảy ra,” ông nói và lưu ý rằng chín nhà khoa học y tế hàng đầu ở Hoa Kỳ đã rời bỏ các tổ chức tương ứng của họ do có mối liên hệ không được tiết lộ với Trung Cộng, theo thống kê của ông Gilcrease.

Cuộc diễn hành của Pháp Luân Đại Pháp ở Manhattan, Thành phố New York, hôm 16/05/2019. (Ảnh: Samira Bouaou/The Epoch Times)

Năm 2020, một tòa án nhân dân độc lập đã không tìm thấy bằng chứng nào cho thấy nhà cầm quyền này dừng việc sát nhân để lấy nội tạng này lại.

Tòa án này cho biết việc các chính phủ không điều tra “đã khiến nhiều người thiệt mạng một cách khủng khiếp và không cần thiết.”

Đối với cộng đồng y tế quốc tế, Trung Cộng đã “vờn với những người này, nói rằng, ‘Chúng tôi sẽ thực hiện thay đổi mà quý vị muốn, chúng tôi đã thực hiện thay đổi mà quý vị muốn, chúng tôi sẽ thay đổi luật này, chúng tôi đã thay đổi luật kia,’ v.v.,” ông David Matas, một luật sư điều tra người Canada đã theo dõi vấn đề này từ năm 2006, cho biết.

“Nhưng không hề có cuộc điều tra nào,” ông Matas nói. “Không có sự minh bạch, không có nghiên cứu; đó chỉ là một kiểu bao biện, và tất nhiên những người này không muốn thừa nhận họ đã bị lừa.”

Ông Gilcrease và những người khác trong hội đồng này đã quan sát thấy rằng ngành y tế Tây phương hầu như không thực hiện tốt công việc kiểm soát của chính họ. Họ đã đề cập đến một báo cáo rằng từ năm 2000 đến năm 2017, hơn 99% trong số 445 bài báo nghiên cứu được xuất bản trên các tạp chí y khoa uy tín của Anh đều sử dụng dữ liệu cấy ghép nội tạng của Trung Quốc mà không thể hiện được sự đồng ý của người hiến tặng. Bài báo này đã bao gồm 85,000 ca cấy ghép.

Bị Trung Cộng lôi kéo 

Những người tham gia hội đồng cho biết, nhà cầm quyền Trung Quốc cũng đang sử dụng sức ảnh hưởng chính trị và kinh tế của mình để buộc nhiều quốc gia giữ im lặng về vấn đề này.

Tại một sự kiện của Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc cách đây một thập niên, luật sư nhân quyền người Tây Ban Nha Carlos Iglesias đã có bài diễn văn dài 3 phút lên án cựu lãnh đạo Trung Quốc Giang Trạch Dân vì đã ra lệnh bức hại Pháp Luân Công năm 1999.

“Trước khi nghị trình đó có thể được thảo luận, đại diện của Đảng Cộng sản Trung Quốc đã đi đến từng ghế một nói chuyện với từng quốc gia để họ tuyên bố ‘không hành động’ ngay lúc đó và ở tại đó,” ông Iglesias cho biết, đồng thời đề cập đến những nỗ lực của Bắc Kinh nhằm ngăn chặn sự giám sát của cơ quan này đối với các hành vi vi phạm nhân quyền của họ.

Năm 2007, một năm sau khi những cáo buộc về nạn thu hoạch nội tạng cưỡng bức lần đầu tiên được đưa ra, hàng chục bác sĩ phẫu thuật quan tâm đến vấn đề này của Pháp đã ký vào một bản kiến nghị mà họ dự định sẽ gửi cho các nhà lãnh đạo hàng đầu của nước này. Đó là một năm trước khi Bắc Kinh đăng cai Thế Vận Hội Mùa Hè 2008.

Nhưng một trong những bác sĩ có liên quan, ông Francis Navarro, một bác sĩ phẫu thuật và giáo sư tại Trung tâm Hospitalier Universitaire de Montpellier, thay vào đó được yêu cầu “trước tiên hãy bình tĩnh và cuối cùng là càng kín đáo càng tốt,” ông nói tại một hội nghị năm 2013 nhằm nâng cao nhận thức về vấn đề này. “Bởi vì với Trung Quốc, đây không phải là lúc để đặt vấn đề này lên bàn cân,” chính phủ Pháp đã yêu cầu như vậy, theo vị bác sĩ này.

Tại Pháp, các nhóm y đức bao gồm tổ chức Các bác sĩ Chống Thu hoạch Nội tạng Cưỡng bức (DAFOH) đã cố gắng ít nhất ba lần để thông qua các biện pháp lập pháp chống du lịch cấy ghép nội tạng. Nhưng mỗi lần, chính phủ lại từ chối, cho rằng không có đủ người Pháp ra ngoại quốc để lấy nội tạng, Tiến sĩ Harold King, giám đốc chi nhánh DAFOH tại Pháp, nói với The Epoch Times.

Ông Harold King, một bác sĩ người Pháp và là thành viên của DAFOH, đã trình bày tại hội nghị ở Berlin hôm 18/07. (Ảnh: Jason Wang/The Epoch Times)

Đó là bất chấp việc DAFOH đã phát hiện ra vào năm 2014 về 300 người Pháp biến mất khỏi danh sách chờ ghép tạng của đất nước này mỗi năm mà không có lời giải thích nào, ông cho biết, đồng thời lưu ý rằng đó là một dấu hiệu cho thấy họ có thể đã đến Trung Quốc để ghép những nội tạng này.

Đã hơn hai thập niên kể từ khi chính quyền Trung Quốc bắt đầu chiến dịch xóa sổ nhắm vào Pháp Luân Công, các nhà nghiên cứu cho biết cường độ của chiến dịch này đã phát triển song song với ngành cấy ghép nội tạng của Trung Quốc.

Luật sư Iglesias sống tại Tây Ban Nha kể lại rằng từ năm 2014 đến 2017, Đại học Barcelona đã đào tạo cho các bác sĩ y tế Trung Quốc về cấy ghép nội tạng mặc dù đã được cảnh báo về hành vi mổ cướp nội tạng.

“Đó là một thỏa thuận thương mại được thanh toán hợp lý và có thể là được trả bằng tiền của Trung Cộng,” ông Iglesias, người cũng là giám đốc Âu Châu của Tổ chức Luật Nhân quyền, nói với The Epoch Times.

“Có những mối liên hệ này, những liên lạc giữa các quan chức y tế cao cấp và Đảng Cộng sản Trung Quốc,” ông nói trước đó tại hội nghị bàn tròn này.

“Họ phải tránh xa tệ nạn này,” ông nói thêm. “Ngay cả khi họ không biết, trên thực tế, đó là những gì đang xảy ra – sự thông đồng.”

“Vì vậy, đã đến lúc thức tỉnh.”

Eva Fu
Thanh Tâm biên dịch