Vì con gái bà bị “suy sụp tinh thần khi tuyên bố chuyển đổi giới tính,” nên bà Vera và chồng quyết định không lấy đi các thiết bị điện tử của cô bé. Để giảm thiểu ảnh hưởng tai hại của mạng xã hội, họ đã xóa tất cả các mối liên lạc về chuyển giới trong các tài khoản của cô bé. Họ cũng ngừng gửi con gái mình đến bác sĩ trị liệu của cô bé, người đã bắt đầu “tình cờ nói về testosterone và khuyến khích quá trình chuyển giới.”

Chứng PCOS của con gái bà đang được điều trị bằng thuốc và cô bé có chế độ tập thể dục nhẹ nhàng hàng ngày. Cô bé đã bắt đầu học lớp mười tại một trường bán công và đang kết bạn mới. Tuy nhiên, liệu pháp có tác động tích cực nhất đến con gái bà là hoạt động tình nguyện tại các trang trại gia đình.

Bà Vera nói, “Con bé yêu động vật, vì vậy chúng tôi đã nhận nuôi hai con mèo con ngoài con chó mà chúng tôi mang theo. Ở bên động vật và những người tốt bụng đã giúp con bé xây dựng lại lòng tự trọng của mình. Chúng tôi cũng đi dạo hàng ngày. Bệnh trầm cảm của con bé đã đỡ hơn rất nhiều, chắc chắn là thuyên giảm. Rối loạn ăn uống cũng vậy. Tại đây, con bé đang kết nối với người thật và nghe những câu chuyện đời thực của họ.”

Đối với bà Dee – bởi vì “có quá nhiều thứ được chia sẻ ở trường trung học vào bữa trưa và trong giờ nghỉ giải lao” – cha mẹ giám sát các tài khoản mạng xã hội của cô bé, có một công việc mùa hè, làm việc tình nguyện đã giúp cô bé thoát khỏi mạng xã hội, và các vòng kết giao xã hội mới chỉ có tác dụng nhỏ nhoi để cải thiện hành vi của con gái của bà. Nhưng bà không bỏ cuộc.

Về phần bà Mary, sợ hãi và choáng ngợp trước những thay đổi đột ngột của con trai, bà đã quyết định gửi con trai mình đến ở với cha cậu. Trong ba tuần tiếp sau đó, bà bắt đầu tìm hiểu lịch sử trực tuyến của cậu và nhiều thay đổi đã được thực hiện. Kể từ khi con trai bà trở về từ nhà của cha cậu, bà đã lấy đi các thiết bị điện tử của cậu và có ba lớp kiểm soát của cha mẹ trên điện thoại của cậu. Bà sử dụng ứng dụng Circle and Bark để theo dõi thời gian sử dụng điện thoại và thường xuyên kiểm tra với nhà cung cấp dịch vụ internet của mình để biết các phương thức kiểm soát mà họ cung cấp. Bất chấp những nỗ lực của mình, bà cho biết con trai bà vẫn xoay sở tìm ra được “rất nhiều nội dung bẻ cong giới tính trong những góc khuất của internet.”

Bà nói, “Thái độ của thằng bé có tốt hơn một chút. Tôi đã đưa thằng bé đến một bác sĩ trị liệu mới không khẳng định [về giới tính]. Nhưng tôi không chắc điều đó đã giúp được bao nhiêu cho đến nay. Bác sĩ trị liệu lần trước thật kinh khủng và khiến mọi thứ đi từ tồi tệ thành bạo lực với kiểu khẳng định mù quáng.”

Các bậc cha mẹ đón con của họ ở Chicago, Illinois, hôm 01/03/2021. (Ảnh: Scott Olson/Getty Images)

Những nỗi sợ hãi lớn nhất

Bà Vera lo sợ rằng con gái mình sẽ bị Dịch vụ Bảo vệ Trẻ em đưa đi vì bà “không khẳng định.” Bà cũng lo sợ rằng con gái của bà sẽ bị bạn bè ảnh hưởng và uống hormone hoặc tệ hơn là đi làm những phẫu thuật không thể vãn hồi. Bà Vera nói, “Con bé đã đạt được tiến bộ vượt bậc trong việc chữa lành các chứng bệnh tâm thần của mình và tôi không muốn con bé bị trượt dốc trở lại.”

Bà Dee cũng lo sợ rằng con gái mình sẽ “y tế hóa và bắt tay vào một quá trình phẫu thuật sẽ gây ra những tổn thương không thể sửa chữa cho cơ thể của con bé.”

Bà thú nhận rằng, “Và tôi sợ con bé sẽ bám vào gia đình ‘long lanh’ của nó và trở nên xa lánh chúng tôi.”

Bà Mary ở Georgia cũng sợ rằng con trai mình “sẽ bắt đầu viện đến thủ thuật y tế khi nó đủ 18 tuổi”, và “nó sẽ hủy hoại cơ thể và cuộc sống của mình để truy cầu hạnh phúc đã được hứa hẹn dành cho nó” nhưng “sẽ chỉ khiến nó bị tàn phá về mặt tinh thần và thể chất.”

Bà đau buồn nói: “Thằng bé sẽ trở thành một bệnh nhân mãi mãi của ngành dược phẩm và y tế, đồng thời cơ hội hẹn hò của nó sẽ ít đến mức chẳng còn gì cả và nó sẽ cô đơn.”

Trách ai bây giờ?

Mặc dù tự cho mình là một thành viên Đảng Dân Chủ thiên tả “cả cuộc đời này”, bà Vera đã đổ lỗi cho cựu Tổng thống Barack Obama – “người đã bị mua chuộc bằng tiền của các triệu phú chuyển giới” và những người thiên tả – “những người lặp đi lặp lại những khẩu hiệu chuyển giới” và “đã cho phép hệ tư tưởng này xâm nhập quá sâu vào xã hội và các gia đình Mỹ.”

Bà đổ lỗi cho “những đứa bạn đã lôi kéo” con gái bà vào thế giới chuyển đổi giới tính, và những đợt phong tỏa ở trường khiến những đứa trẻ bị cô lập ở nhà “dán mắt vào điện thoại cả ngày để đắm chìm vào giáo phái này.”

Bà thú nhận rằng, “Và tôi tự trách mình, vì đã không tìm hiểu cặn kẽ về toàn bộ sự việc chuyển đổi giới tính này nhiều năm trước. Tôi đã tự chiêm nghiệm chỉ sau khi con bé thả quả bom chuyển giới xuống chúng tôi một cách bất ngờ.”

Bà Dee cũng đổ lỗi cho “người bạn đã lôi kéo” con gái mình vào chuyện này, và “phương tiện truyền thông xã hội sử dụng các thuật toán để đưa chương trình chuyển giới vào thế giới trực tuyến của con bé.” Bà cũng đổ lỗi cho ba bác sĩ trị liệu của con gái mình, “tất cả đều khẳng định và đối xử với con bé như một con kỳ lân đặc biệt.”

Trước hết, bà Mary đổ lỗi cho ngành công nghệ.

“Họ biết mối nguy hiểm mà công nghệ này gây ra đối với sức khỏe tinh thần của chúng ta và ảnh hưởng của nó đối với những thanh thiếu niên dễ bị tổn thương,” bà nói. “Tôi đổ lỗi cho họ vì không có những bức tường vững chắc hơn để chống lại nội dung khiêu dâm khi trẻ em có thể dễ dàng nhấp vào nút ‘trên 18 tuổi’”.

Bà cũng đổ lỗi cho ngành công nghiệp dược phẩm và y tế, những người “mù quáng khẳng định điều này và quảng bá thuốc và phẫu thuật cho trẻ em” và các bác sĩ trị liệu sử dụng số liệu thống kê về tự tử để gây áp lực buộc họ phải khẳng định những quyết định phi lý của con họ nhưng không nghĩ đến ý tưởng rằng đứa trẻ có thể hối hận sâu sắc về những lựa chọn đó và “kết liễu cuộc đời mình sau khi chuyển giới.”

Những giải pháp khôn ngoan

Hai bà mẹ đưa ra một số lời khuyên: “Gửi đến tất cả những bậc cha mẹ đang choáng váng vì điều này.”

Bà Vera nói rằng: “Đọc càng nhiều tài liệu về vấn đề này càng tốt, cả tài liệu khẳng định lẫn phê phán về chuyển giới. Hãy làm quen với những lời tuyên truyền và dối trá để quý vị có thể phản bác lại chúng. Không có gì thay thế được kiến ​​thức và thông tin.”

Bà Mary nói: “Cắt bỏ thiết bị điện tử/hoạt động trực tuyến, tỉnh táo trong sự kiểm soát và giám sát của cha mẹ. Hãy thận trọng và không đối đầu và giữ cho giao tiếp cởi mở và khuyến khích tư duy phản biện. Hãy dành cho chúng nhiều tình yêu thương nhất có thể nhưng cũng phải cương quyết với tư cách là cha mẹ. Đưa chúng ra ngoài trời, trở lại với thiên nhiên và hòa mình vào thế giới chẳng hạn như tham gia các hoạt động tình nguyện, ngoại khóa, nếu chúng đủ tuổi đi làm.”

Tác giả Patricia Tolson là một phóng viên điều tra và chuyên mục chính trị từng đoạt giải thưởng, bà đã làm việc cho các hãng tin tức như Yahoo! U.S. News và The Tampa Free Press.

Tịnh Nhi biên dịch