Các khoa học gia đang ngày càng cảnh giác hơn với hoạt động thu thập dữ liệu DNA của Trung Cộng. Nhà di truyền học David Curtis lập luận rằng bộ sưu tập hàng loạt DNA của Trung Cộng có thể được sử dụng như một cơ sở dữ liệu cho ngân hàng nội tạng. Các nhà tổ chức Hội nghị Thượng đỉnh Thế giới về Chống lại và Ngăn chặn Thu hoạch Nội tạng Cưỡng bức đề nghị tẩy chay các tổ chức y tế và khoa học của Trung Cộng.

Một trong những bài diễn văn mạnh mẽ nhất tại Hội nghị Thượng đỉnh, diễn ra từ ngày 17/09 đến ngày 26/09, gợi ý rằng Trung Cộng có thể đang phát triển một ngân hàng gene hữu dụng cho việc thu hoạch nội tạng cưỡng bức, thông qua việc xét nghiệm gene hàng loạt. Người trình bày bài diễn văn này, giáo sư David Curtis, là một nhà di truyền học tại Đại học College London (UCL). Ông cũng lập luận rằng một số tạp chí khoa học nên từ chối các bài báo gửi từ Trung Quốc trong khả năng của mình, do lý lịch vi phạm nhân quyền nghiêm trọng của quốc gia này.

Giáo sư Curtis cho biết: “Chúng tôi biết rằng nạn thu hoạch nội tạng cưỡng bức đang diễn ra [ở Trung Quốc]. Chúng tôi biết rằng mọi người có thể bị bắt giữ một cách tùy tiện, bị giam cầm, đôi khi là làm cho biến mất – đôi khi không thông qua quá trình xét xử nào cả. Điều thứ ba mà chúng tôi biết, và đây là điều xảy ra gần đây hơn, là… việc xét nghiệm gene hàng loạt trên toàn bộ các nhóm dân số, các dân tộc thiểu số, và các khu vực cụ thể.”

Các kỹ thuật viên làm việc tại phòng thí nghiệm gen trực thuộc tập đoàn BGI tại Côn Minh, tỉnh Vân Nam, Trung Quốc hôm 26/12/2018. (Ảnh: Stringer/Reuters)

Ông cho hay “đôi khi mọi người bị kiểm tra y tế; họ cung cấp mẫu máu, và với các mẫu máu này người ta có thể phân tích DNA.”

Kể từ năm 2017, theo nghiên cứu của Viện Chính sách Chiến lược Úc, Trung Cộng đang thu thập DNA của toàn bộ 700 triệu nam giới của nước này để theo dõi họ vì lý do thực thi pháp luật. Công ty Thermo Fisher của Hoa Kỳ được cho là đang cung cấp cho Trung Cộng các bộ dụng cụ xét nghiệm DNA đáp ứng các thông số kỹ thuật của họ.

Nhưng việc thu thập DNA của Trung Cộng trước đây chỉ tập trung vào các nhóm người thiểu số, và theo giáo sư Curtis; việc này cho phép giới chức Trung Cộng duy trì một ngân hàng dữ liệu về những người hiến tạng tiềm năng mà có thể bị ép buộc để hiến tạng.

Việc hiến tạng tự nguyện ở Trung Quốc là tương đối ít, và việc thu thập DNA hàng loạt cũng bị phản đối tại nước này. Các tổ chức nhân quyền cho rằng không có sự đồng ý thực sự nào đối với việc thu thập DNA trong một hệ thống chính quyền độc tài cao độ, nơi mà việc thu thập DNA là khó mà từ chối. Họ cũng lo ngại rằng việc xét nghiệm DNA rộng rãi có thể được sử dụng để trừng phạt các thành viên gia đình của những người bất đồng chính kiến ​​và các nhà hoạt động.

Theo The New York Times, các công an ở Trung Quốc đã yêu cầu lấy mẫu máu trong quá trình xét nghiệm DNA hàng loạt cho các bé trai trong trường học. Tờ báo dẫn chứng một trường hợp khác, trong đó một nam thanh niên 31 tuổi bị cưỡng ép lấy mẫu máu sau khi bị đe dọa. Anh Giang Hạo Lâm (Jiang Haolin), một kỹ sư máy điện toán đến từ miền Bắc Trung Quốc, tiết lộ với tờ Times trong một cuộc phỏng vấn năm 2019 rằng chính quyền đã cảnh báo anh, “Nếu không cho thu thập mẫu máu, chúng tôi sẽ bị liệt vào ‘gia đình thuộc giai cấp đen.’” Nếu anh không tuân theo, chính quyền sẽ “tước quyền lợi của anh và gia đình anh, như quyền đi lại và quyền được điều trị tại bệnh viện,” báo cáo nêu rõ.

Giáo sư Curtis lập luận rằng nhóm hiến tạng tiềm năng cho việc thu hoạch nội tạng cưỡng bức đã được mở rộng ở Trung Quốc, từ các tù nhân bị hành quyết, tù nhân bị kết án, cho đến những người bị giam giữ nói chung. Và hiện “các quan chức Trung Quốc có thể xem xét các ngân hàng DNA mà họ sở hữu. Họ có thể xác định một người hiến tạng phù hợp… Người đó không nhất thiết phải là một người đang bị giam giữ, bởi vì có thể là một người nào đó chỉ đang đi bộ trên phố, đi làm, đi học, hay ở nhà. Có thể có tiếng gõ cửa, và người đó có thể bị giam giữ, đưa đi khỏi nhà, khỏi nơi làm việc – người ta không bao giờ gặp lại họ nữa, vì họ tương thích với những người cần cấy ghép tạng,” ông nói.

Điều này khiến tất cả công dân Trung Quốc có nguy cơ trở thành “người hiến tạng tiềm năng,” theo giáo sư Curtis – người nhấn mạnh rằng hiện không có bằng chứng cho điều này. Nhưng ông nói: “Chúng ta có bằng chứng cho thấy hoạt động thu hoạch nội tạng cưỡng bức đang diễn ra. Chúng ta có bằng chứng về việc giam giữ tùy tiện và về việc người người bị biến mất. Và chúng ta có bằng chứng cho thấy việc thu thập DNA hàng loạt đang được tiến hành.”

Ông đặt ra một câu hỏi: “Tại sao giới chức Trung Cộng lại không tham gia vào việc thu hoạch nội tạng cưỡng bức từ người Tây Tạng, người Duy Ngô Nhĩ, và các tù nhân, khi mà DNA của những người này được lưu trữ trong một ngân hàng, nếu một quan chức quyền lực nào đó của Trung Cộng cần ghép thận, và họ cần tìm một người hiến tạng tương thích chứ?”

Một kỹ thuật viên làm việc trong phòng thí nghiệm chuyên về DNA ở Bắc Kinh, hôm 22/08/2018. (Ảnh: Greg Baker/AFP/Getty Images)

Ông nói tiếp, “Để hoạt động này diễn ra, phải có sự tham gia của các bác sĩ, các nhà di truyền học, và nhiều người khác” trong một mạng lưới khoa học và y tế chuyên biệt.

Không giống như ở Anh Quốc, nơi các nhà khoa học sẽ phải ngồi tù vì tham gia vào các hoạt động y khoa phi đạo đức như vậy, ở Trung Quốc không có sự minh bạch và chịu trách nhiệm trong ngành nghề chuyên môn. “Không có cơ chế nào để chống lại nhà nước và ủng hộ việc duy trì một tiêu chuẩn đạo đức nếu điều đó đi ngược lại những gì chính quyền này muốn thực thi.”

Giáo sư Curtis đặt vấn đề về việc thường xuyên từ chối các bài báo khoa học có nguồn gốc từ Trung Quốc. Ông đã làm điều này khi còn là biên tập viên của tạp chí Annals of Human Genetics, tọa lạc tại UCL và được xuất bản bởi Wiley.

Giáo sư Curtis cho biết trong một email: “Tôi cảm thấy mình không thể tiếp tục làm biên tập viên nếu phải tiếp tục đối phó với các bài nghiên cứu đóng góp từ Trung Quốc. Tại cuộc họp thường niên với các nhà xuất bản, sau khi thảo luận với hội đồng quản trị, chúng tôi đồng ý rằng việc tẩy chay là không khả thi. Tại cuộc họp đó, như một sự thỏa hiệp, chúng tôi đồng tình rằng tôi có thể xuất bản một bài xã luận nêu lên những lo ngại của tôi và đề nghị mọi người có thể xem xét tẩy chay. Tôi và Thomas Schulze [tại Đại học Ludwig Maximilian Munich ở Đức và Đại học Y khoa SUNY Upstate ở New York] đã soạn một bài xã luận. (Đây là bài viết ít nhiều có liên kết với bài báo này trên tạp chí Guardian). Khi các nhà xuất bản nhìn thấy bài xã luận đó, họ đã từ chối xuất bản và muốn sửa đổi nó. Tôi từ chối sửa lại bài xã luận vì tôi nghĩ rằng tôi là người phải chịu trách nhiệm về nội dung chứ không phải các nhà xuất bản. Bởi họ không xuất bản bài xã luận mà tôi đã viết nên tôi đã nộp đơn từ chức.”

Các giáo sư Curtis, Schulze, Yves Morerau tại trường Đại học KU Leuven ESAT-STADIUS ở Bỉ, và giáo sư Thomas Wenzel tại Đại học Y khoa Vienna ở Áo, đã cố gắng xuất bản một bức thư có nhan đề “Trung Quốc – đã đến lúc cần tẩy chay?” ở tòa soạn báo khác.

Đề nghị bác bỏ tất cả các bài báo từ Trung Quốc này mâu thuẫn với các quy tắc thường thấy trong các điều khoản không phân biệt đối xử, chống lại sự phân biệt đối xử dựa trên nguồn gốc quốc gia. Nhưng sự chấp nhận này là sai lầm khi một số quốc gia đang phạm tội ác chống lại nhân loại và tội ác diệt chủng, theo như định nghĩa của Liên Hiệp Quốc.

Việc không cho phép sự phân biệt đối xử như vậy, đặc biệt là để chống lại nhà nước chuyên chế mạnh nhất thế giới này, sẽ thúc đẩy mạnh mẽ sự phát triển quyền lực của họ. Không thực hiện các biện pháp chống lại tội ác diệt chủng cũng như tội ác chống lại nhân loại của quốc gia này là không có lập trường chống lại những bất công tồi tệ nhất này. Chúng ta không nên phân biệt đối xử chống lại nạn diệt chủng sao? Không phân biệt đối xử trong trường hợp này chẳng phải là đồng lõa với sự phân biệt đối xử tồi tệ hơn thế theo cấp số nhân hay sao?

Trong số các tạp chí khác từ chối công bố bức thư này có cả Tạp chí Y khoa Lancet, Tạp chí Y khoa Anh Quốc (BMJ), và Tạp chí của Hiệp hội Y khoa Hoa Kỳ (JAMA).

Tuy nhiên, bức thư đã được xuất bản bởi Guardian hồi tháng Sáu. Theo các tác giả của bức thư, trong khi những tạp chí y khoa trên phủ nhận việc coi trọng Trung Quốc quá mức, thì Guardian đưa tin rằng cả Wiley và Lancet cho rằng việc xuất bản bức thư có thể gây khó khăn cho văn phòng của họ ở Trung Quốc.

Vào tháng 09/2020, giáo sư Curtis từ chức chủ biên của tạp chí Annals of Human Genetics (Biên niên sử về Di truyền học Nhân loại) để phản đối, điều này được công khai vào tháng 06/2021. Ông nói với Guardian: “Tôi từ chức vì việc xuất bản bài báo đó đã bị chặn bởi các quản lý cao cấp của Wiley, những người lẽ ra không có tiếng nói trong nội dung của một tạp chí khoa học. Tôi được biết rằng Wiley đã có một văn phòng ở Bắc Kinh, hàm ý sâu xa là việc xuất bản này sẽ gây khó khăn… Nhà xuất bản không việc gì phải nói với biên tập viên những gì họ có thể và không thể xuất bản vì lợi ích mạnh mẽ ở Trung Quốc.”

Tạp chí Annals of Human Genetics tiền thân được gọi là tạp chí Annals of Eugenics (Biên niên sử về Ưu sinh), một lĩnh vực khoa học bị [người đời] xa lánh, nhằm “cải thiện” nhân loại thông qua việc lai tạo để loại ra những đặc tính được cho là của bệnh tâm thần, tội ác, hay trong tình huống của Đức Quốc Xã là đặc điểm chủng tộc.

Trường hợp của Giáo sư Curtis không may chứng tỏ rằng các khoa học gia có đạo đức nhất, trong một lĩnh vực đôi khi thiếu đạo đức, lại là những người bị buộc rời khỏi những vị trí có tầm ảnh hưởng lớn.

Ngài Geoffrey Nice QC, chủ tịch Phiên tòa Luận tội Trung Quốc về việc thu hoạch nội tạng cưỡng bức vào ngày đầu tiên của phiên điều trần công khai, London, Anh Quốc, hôm 08/12/2018. (Ảnh: Justin Palmer)

Giáo sư Curtis viết trong một email như sau, “Chúng tôi hy vọng sẽ sớm ra mắt một trang web để các bác sĩ và nhà khoa học được ghi danh tẩy chay [vấn nạn này].”

Ngay sau bài diễn văn của giáo sư Curtis tại Hội nghị Thượng đỉnh, do liên minh của năm nhóm bất vụ lợi tổ chức, tổ chức Bác sĩ Chống Thu hoạch Nội tạng Cưỡng bức (DAFOH) ở Hoa Kỳ, Liên minh các Hiệp hội và Cá nhân vì Tự do Lương tâm (CAP Freedom of Conscience) ở Pháp, Hiệp hội Chăm sóc Quốc tế về Cấy ghép Nội tạng Đài Loan, Hiệp hội Cấy ghép Nội tạng Đạo đức Nam Hàn và Hiệp hội Nghiên cứu Du lịch Ghép tạng Nhật Bản, đã phát hành “Tuyên bố chung về việc Chống lại và Ngăn chặn Thu hoạch Nội tạng Cưỡng bức.”

Trong số các quy định khác, điều 9 của tuyên bố trực tiếp hỗ trợ cho đề nghị của giáo sư Curtis. Quy định này nêu rõ, “Tất cả các chính phủ phải (1) thúc giục các chuyên gia y tế tích cực ngăn cản bệnh nhân của họ đến Trung Quốc để phẫu thuật cấy ghép; (2) thúc giục các chuyên gia y tế không đào tạo về phẫu thuật cấy ghép nội tạng hoặc không thực hiện các khóa đào tạo tương tự ở quốc gia sở tại cho các bác sĩ hoặc nhân viên y tế Trung Quốc; (3) thúc giục các tạp chí y khoa từ chối các ấn phẩm về ‘kinh nghiệm của Trung Quốc’ trong y học về cấy ghép nội tạng; (4) không cấp thị thực cho các chuyên gia y tế Trung Quốc đang tìm kiếm các khóa đào tạo về cấy ghép nội tạng hoặc mô cơ thể ở nước ngoài; và (5) không tham gia các hội thảo, hội nghị chuyên đề hoặc hội nghị quốc tế của các bác sĩ Trung Quốc trong lĩnh vực cấy ghép và phẫu thuật cấy ghép.”

Trên thực tế, chúng ta không chỉ cần một cuộc tẩy chay trong lĩnh vực khoa học và y khoa đối với Trung Cộng, như giáo sư Curtis đã khuyến khích, mà còn cần đưa ra luật cấm các nhà khoa học và chuyên gia y tế hợp tác với các cơ sở y tế và khoa học ngoại quốc nào có các hoạt động phi đạo đức tồi tệ. Điều này cần được áp dụng cho Trung Cộng ngày nay nhiều như lẽ ra nó đã phải được áp dụng cho Đức Quốc Xã trong những năm 1930 và 1940.

Với luật như vậy, người ta sẽ nâng cao nhận thức rằng phương Tây nghiêm túc trong cam kết của mình đối với nhân quyền, cũng như sẵn sàng khẳng định những quyền này một cách mạnh mẽ trước sức mạnh áp đảo của các đảng chính trị phi tự do như Trung Cộng. Nhận thức sẽ ngày càng được nâng cao ở Trung Quốc, nơi mà các tác động hạn chế của luật này sẽ dẫn đến hậu quả đối với sự ủng hộ và lãnh đạo của Trung Cộng trong các hoạt động y tế và khoa học phi đạo đức, do đó gây áp lực buộc Trung Cộng ngừng thu thập DNA cưỡng bức và thu hoạch nội tạng cưỡng bức. Chúng ta phải hết sức xem trọng những vấn đề này tại những quốc gia phải có đặc quyền mới được hưởng các quyền tự do của họ, như trong trường hợp của các học viên Pháp Luân Công, người Duy Ngô Nhĩ, và người Tây Tạng ở Trung Quốc; những tội ác này đã cấu thành tội ác diệt chủng.

Phần 4 của loạt bài gồm 4 phần ‘Hội nghị Thượng đỉnh Thế giới về Thu hoạch Nội tạng Cưỡng bức’

Quan điểm trong bài viết này là ​​của tác giả và không nhất thiết phản ánh quan điểm của The Epoch Times.

Ông Anders Corr có bằng cử nhân/thạc sĩ khoa học chính trị tại Đại học Yale (2001) và tiến sĩ về chính phủ tại Đại học Harvard (2008). Ông là người đứng đầu Corr Analytics Inc., nhà xuất bản của Tạp chí Rủi ro Chính trị, và đã thực hiện các nghiên cứu sâu rộng ở Bắc Mỹ, Âu Châu và Á Châu. 

Doanh Doanh biên dịch