Tuần vừa qua đánh dấu lễ tưởng niệm 32 năm biến cố thảm sát Thiên An Môn.

Vào ngày 04/06/1989, những người ủng hộ dân chủ đã tập trung tại Quảng trường Thiên An Môn ở Bắc Kinh để tham dự những cuộc biểu tình ôn hòa. Dưới sự dẫn dắt của các sinh viên, những người biểu tình lên án Đảng Cộng sản cầm quyền của Trung Quốc và đòi hỏi nhiều quyền tự do hơn cho người dân Trung Quốc.

Một sinh viên nêu cao biểu ngữ với một trong những khẩu hiệu được hô vang bởi đám đông khoảng 200.000 người đổ vào Quảng trường Thiên An Môn ở Bắc Kinh vào ngày 22 tháng 4 năm 1989. (Ảnh: Catherine Henriette/AFP/Getty Images)

Để đáp lại, Trung Cộng đã cử quân đội đến để dẹp tan các cuộc biểu tình. Nhà cầm quyền Trung Cộng chưa bao giờ công bố bất kỳ số liệu nào, nhưng chúng tôi biết Quân Giải phóng Nhân dân (PLA) đã tàn sát khoảng vài trăm đến vài nghìn người.

Đó là một cảnh tượng tàn bạo kinh hoàng. Tuy nhiên, về căn bản, phản ứng của các doanh nghiệp vận động hành lang ở Hoa Kỳ là phớt lờ những gì đã xảy ra và tiếp tục gắn bó với Trung Quốc. Tính toán rất đơn giản: Mặc dù vụ thảm sát là [một tội ác] đê hèn, nhưng đơn giản là thị trường Trung Quốc quá lớn nên khó mà bỏ qua.

Phản ứng này của cộng đồng doanh nghiệp đối với vụ thảm sát Thiên An Môn là đặc trưng của cách mà các tập đoàn Hoa Kỳ đã ứng xử với Trung Quốc trong nhiều thập kỷ. Theo cách suy nghĩ đó, nhà cầm quyền Trung Cộng càng vi phạm nhân quyền và đe dọa an ninh quốc gia của Hoa Kỳ nhiều bao nhiêu, thì sẽ càng có rất nhiều tiền có thể kiếm được – và sẽ bị mất rất nhiều nếu thù địch với Bắc Kinh

Điều dễ hiểu là các doanh nghiệp đều muốn tiếp cận một thị trường quan trọng và béo bở như vậy. Nhưng đối với các nhà lãnh đạo doanh nghiệp Hoa Kỳ, lòng yêu nước nên phải đứng trước chủ nghĩa tư bản.

Thật vậy, các doanh nghiệp Hoa Kỳ cần phải thừa nhận rằng Trung Cộng là một chế độ độc tài toàn trị, và do đó không thể có một mối quan hệ kinh doanh thuần túy với Trung Cộng. Trong mô hình của Trung Cộng, chính trị thống trị và cuối cùng là kiểm soát hoạt động kinh doanh.

Nói cách khác, không có cái gọi là công ty tư nhân của Trung Quốc, bởi vì cuối cùng, Đảng Cộng sản có thể làm theo ý mình với mọi tổ chức “tư nhân”.

Điều này khiến Trung Cộng dễ dàng sử dụng sức ép kinh tế để củng cố sức ép chính trị của mình, đặc biệt là ở Hollywood.

Ví dụ, vào năm 2019, đoạn giới thiệu (trailer) phim “Top Gun: Maverick” của hãng Paramount Pictures, phần tiếp theo của bom tấn “Top Gun” năm 1986, ban đầu cho thấy Tom Cruise mặc một chiếc áo khoác với hai miếng dán của quốc kỳ Nhật Bản và Đài Loan. Sau khi có sự phản đối kịch liệt từ Bắc Kinh, đoạn trailer đã thay thế các mảnh vải này bằng hai biểu tượng không rõ ràng.

Rõ ràng là các lãnh đạo Trung Cộng không muốn bất cứ điều gì cổ vũ cho chủ quyền của Đài Loan hoặc đối thủ Nhật Bản của họ, vì vậy họ đã than phiền. Và Hollywood, vì lo sợ có thể mất quyền tiếp cận hàng trăm triệu dollar tại thị trường Trung Quốc, nên đã tuân theo các yêu cầu của Trung Cộng.

Đây là một câu chuyện quen thuộc. Mới tuần trước, trong một màn thực sự thảm hại, nam diễn viên và từng là cựu đô vật chuyên nghiệp John Cena quả thật đã xin lỗi Trung Cộng bằng tiếng Quan Thoại vì đã đề cập đến Đài Loan như một quốc gia trước khi phát hành bộ phim mới “Fast and Furious” [có sự tham gia] của anh.

Và đừng quên vào năm 2019, ông Daryl Morey, tổng giám đốc đương thời của đội bóng rổ Houston Rockets thuộc NBA, đã gửi một tweet ủng hộ cuộc chiến giành tự do của Hồng Kông chống lại chủ nghĩa độc tài của Trung Cộng. Ngay lập tức, Trung Cộng gây áp lực rất lớn lên NBA, vốn có thế đứng vững chắc tại thị trường Trung Quốc, và NBA đã phủ phục.

Trên thực tế, tình hình NBA nghiêm trọng đến mức khiến ông Chris Fenton, vị khách mời tuần này trên kênh podcast của tôi, “Newt’s World”, phải tính toán lại toàn bộ sự nghiệp của bản thân mình.

Ông Fenton, người đã có hoạt động kinh doanh sâu rộng với Trung Quốc với tư cách là chủ tịch của DMG Entertainment Motion Picture Group và là Tổng giám đốc của DMG Bắc Mỹ trong 17 năm qua, tin rằng việc gắn kết với Trung Quốc càng nhiều càng tốt sẽ làm giàu cho Hoa Kỳ và truyền bá quyền lực mềm của Hoa Kỳ tới người dân Trung Quốc.

Nhưng sau khi ông Morey gửi tweet của mình, thì ông Fenton nhận ra rằng cách nghĩ cũ – cho rằng thương mại không bị kiểm soát và sự phụ thuộc lẫn nhau trên phạm vi toàn cầu sẽ tiết chế Trung Cộng và có lợi cho Hoa Kỳ về lâu dài – là sai. Trải nghiệm này đã khiến ông Fenton viết cuốn sách gần đây có nhan đề “Nuôi Rồng: Nội Tình của Tình Thế Khó Xử Trị Giá Nghìn Tỷ Dollar mà Hollywood, NBA, và Doanh nghiệp Mỹ Phải Đối Mặt.”

Như ông Fenton đã giải thích với tôi, doanh nghiệp vận động hành lang của Hoa Kỳ cần đứng về phía lợi ích an ninh quốc gia của Hoa Kỳ. Trong nhiều thập kỷ, điều này đã không xảy ra, nhưng chính phủ cựu Tổng thống Trump đã đạt được những bước tiến lớn để khắc phục sự mất cân bằng đó.

Vẫn còn phải xem Hoa Thịnh Đốn có thể phát huy dựa trên đà cải thiện đó hay không, nhưng có một điều rõ ràng là: các doanh nghiệp và người nổi tiếng của Hoa Kỳ cần phải chấm dứt việc quỳ phục trước Trung Cộng.

Tác giả Newt Gingrich, một đảng viên Đảng Cộng Hòa, từng là Chủ tịch Hạ viện từ năm 1995 đến năm 1999 và là ứng cử viên tranh cử tổng thống vào năm 2012.

Quan điểm trong bài viết này là ​​của tác giả và không nhất thiết phản ánh quan điểm của The Epoch Times.

Newt Gingrich
Chánh Tín biên dịch