Hãy khai hoang đất nước chúng ta bắt đầu từ những điều nhỏ. Hãy bắt đầu nỗ lực nhỏ bé đó bằng cách kiểm soát những gì phát ra từ miệng của chúng ta: Nhấn nút ‘Tạm dừng’ với những lời tục tĩu. 

Vào một buổi tối khi đang dạo bước trong công viên địa khu, tôi nghe thấy một người đang đi xuống con đường phía sau tôi, nói chuyện điện thoại. Giọng điệu của anh ấy đều đều và trầm tĩnh… nhưng cùng với một  phong thái điềm tĩnh ấy thì dường như cứ mỗi từ thứ năm lại văng ra một câu chửi thề.

Tôi trích dẫn sự việc này không phải vì nó khác thường, mà vì đó là thực tế rất bình thường. Có vẻ như người ta không thể trải qua một ngày — hoặc thậm chí là một giờ — mà không nghe thấy ai đó sử dụng những từ ngữ nhạy cảm hoặc lời lẽ báng bổ tôn giáo một cách giận dữ, suồng sã hoặc thậm chí vô tâm. Những gì từng là ngôn từ rất tục tĩu, vốn không thể nói ra khi có mặt phụ nữ, thì giờ đây lại là thứ được nhiều người phun ra, kể cả nữ giới.

Sự lồng ghép của ngôn từ tục tĩu và những hệ lụy của nó đang gây khó chịu ở nhiều cấp độ. Mặc dù vậy, gần đây tôi đã bị ấn tượng bởi những người muốn đề cao đức hạnh, chân chính và cái đẹp có thể chống lại xu hướng này và thậm chí cải biến tình hình theo một nỗ lực đáng khích lệ.

Ngôn từ tục tĩu ngày càng gia tăng trên thế giới không còn là điều tưởng tượng. Theo một nghiên cứu năm 2017 do nhà tâm lý học Jean Twenge đứng đầu, những cuốn sách được xuất bản vào giữa những năm 2000 có khả năng chứa bảy câu chửi thề cụ thể cao gấp 28 lần so với những năm 1950. Trong tất cả khả năng, điều tương tự cũng có thể xảy ra đối với phim ảnh và truyền hình. Để trắc nghiệm điều này, tất cả những gì người ta phải làm là xem một bộ phim hiện đại và đo khoảng thời lượng trong bao lâu, người xem có thể không nghe thấy lời tục tĩu. Nếu tôi là một cô gái đang chơi cá cược, tôi sẽ đặt cược rằng chỉ trong vòng năm phút bạn sẽ nghe được những lời nói thô tục trong một bộ phim — và điều đó vẫn được coi là hào phóng.

Con số gia tăng này gợi ý một số điều, trước tiên là sự suy giảm trí thông minh. Nhưng những người tán thành lời nói tục tĩu lại cho rằng ngược lại mới là đúng. Có nghĩa là những người có chỉ số IQ cao thì có khả năng nói nhiều câu tục tĩu một cách đa dạng và không bị “nghèo nàn vốn từ vựng.” 

Tuy nhiên, trí thông minh thực sự bao gồm nhận thức đúng đắn, và theo một bài báo trên tạp chí Scientific American giải thích, các nghiên cứu cho thấy rằng chửi thề là một dấu hiệu của trí thông minh cao cấp “không cho chúng tôi biết gì về cách người nói sử dụng những từ cấm kỵ, chỉ là những thứ họ có thể nói nếu họ chọn sử dụng chúng.” Như vậy “những người có khả năng thuyết nói” có thể thực sự “chửi thề ít hơn vì họ có vốn từ vựng cần thiết để thực sự thể hiện bản thân theo những cách khác.” 

Do đó, khi chúng ta thấy số từ ngữ tục tĩu của mình tăng lên, cũng có nghĩa là vốn từ vựng và kiến ​​thức của chúng ta đang giảm đi.

Thứ hai, ngôn từ tục tĩu thể hiện cảnh giới tinh thần của chúng ta. Mặc dù lời nói thô tục hiện nay được thốt ra một cách tình cờ, nhưng nó thường đi kèm với tâm trạng tức giận. Thực tế này có thể dễ dàng nhận thấy nhất ở các nhà lãnh đạo ngày nay (bất kể đảng phái nào). Dục vọng, ham muốn và sử dụng nội dung khiêu dâm thường xuyên, kết hợp với bản tánh vô độ về tính dục là nguồn cơn của những cơn giận dữ, khiến họ tự nhiên buông ra những lời nói thô tục. 

Một cuốn sách trí tuệ cổ xưa đã khuyên nhủ chúng ta hãy thôi trượt dốc. “Người lành bởi lòng chứa điều thiện mà phát ra điều thiện, kẻ dữ bởi lòng chứa điều ác mà phát ra điều ác; vì do sự đầy dẫy trong lòng mà miệng nói ra. Nếu đúng như vậy, những lời nói quá đỗi tục tĩu đó không phải là biển hiệu của một chính khách ngập tràn dục vọng và sân hận hay sao?

Cuối cùng, mức độ thô tục cao ngất ngưởng là thứ đang bị lợi dụng để hạ gục đất nước chúng ta. Năm 1958, tác giản W. Cleon Skousen đã liệt kê 45 mục tiêu mà những người cộng sản đặt ra với hy vọng cuối cùng lật đổ nước Mỹ trong cuốn sách của ông, “Người cộng sản khỏa thân.” Số 25 trong danh sách đó có nội dung “Phá vỡ các tiêu chuẩn văn hóa về đạo đức bằng cách quảng bá nội dung khiêu dâm và tục tĩu trong sách, tạp chí, phim ảnh, đài phát thanh và TV”. Một cuộc tuần hành xuống phố giữa một nền văn hóa có nhiều ngôn từ tục tĩu dường như chứng tỏ rằng mục tiêu này đã được hoàn thành.

Tuy nhiên, việc xem xét lại các sự kiện này không khiến chúng ta thất vọng rằng chúng ta đã trở thành một đất nước yếu nhược, tức giận bị chiếm đóng bởi hệ tư tưởng của kẻ thù là chủ nghĩa cộng sản. Thay vào đó, sự việc này cung cấp cho chúng ta một lát cắt về một thứ nhỏ bé mà chúng ta có thể kiểm soát ở đất nước mất kiểm soát này: Đó chính là bản thân chúng ta.

Khi những thường dân tuyệt vọng tự hỏi họ có thể làm gì để tạo ra sự khác biệt và cứu lấy đất nước đang thịnh vượng của chúng ta, một điều mà bất kỳ người nào cũng có thể thực hiện là hãy làm cho khuôn miệng của chính mình tinh khiết và sạch sẽ. Cảm xúc tức giận, thất vọng cơ bản không cần phải bộc lộ qua lời nói. Chúng cũng không cần thiết phải ở trong tâm của chúng ta, và một cách tốt để loại bỏ chúng khỏi tâm trí là không nghe chúng. Hãy tắt TV, chương trình radio hoặc những bộ phim đang thoải mái tung ra những lời tục tĩu.

Annie Holmquist là biên tập viên của Intellectual Takeout và biên tập viên trực tuyến của Tạp chí Chronicles, cả hai dự án của Viện Charlemagne.

Thiên Vân biên dịch
Quý vị tham khảo bản gốc từ The Epoch Times 

Xem thêm: