Tôi tin rằng, với một người con gái, cha chính là mối tình đầu tiên. Ông trao cho bạn đôi tay và trái tim mình. Khi ông ra đi, dù bạn bao nhiêu tuổi, trong một khoảng thời gian, bạn sẽ cảm thấy bị bỏ rơi và mất mát như một đứa trẻ mồ côi… 

Chủ nhật là Ngày của Cha. 

Theo Công giáo Âu Châu, người cha được vinh danh kể từ thời Trung Cổ mặc dù vào tháng Ba, trùng với lễ của Thánh Joseph. 

Vào đầu năm 1908, một người phụ nữ trẻ đau buồn là Grace Clayton sống ở Tây Virginia, muốn tôn vinh người cha của cô, ông đã thiệt mạng trong một tai nạn khai thác mỏ thảm khốc. Trong 361 người đàn ông đã tử vong, 250 người đã có gia đình, khiến Grace và vô số người khác bỗng nhiên mồcôi cha. Cô đã vận động mục sư địa phương dành một ngày để tôn vinh những người đàn ông này. Điều đó đã không trở thành hiện thực, nhưng những người khác đã tiếp tục nỗ lực của cô theo nhiều cách khác nhau ở các thị trấn và tiểu bang.

mối tình đầu của con gái
Tác giả chụp ảnh cùng cha mình, Danny Marquez, trong một chuyến thăm Portland khoảng một năm trước khi ông qua đời. Con trai của cô Douglas (phải) và Alexander (trái) đứng đằng sau. (Ảnh: Anita Sherman)

Trong chuyến đi đến tiểu bang Washington vào đầu những năm 1900, cố Tổng thống Woodrow Wilson muốn tuyên bố Ngày của Cha sẽ là một ngày lễ quốc gia nhưng Quốc hội cho rằng đây là một quyết định không sáng suốt, họ lo sợ ngày này sẽ bị thương mại hóa.

Phải mất vài thập niên vận động, Ngày của Cha mới chính thức được cố Tổng thống Richard Nixon công nhận ở Hoa Kỳ vào năm 1972. Ngày của Mẹ thì có rất nhiều hoạt động – chúng ta có thể cảm ơn Anna Jarvis vì điều đó. 

Còn tôi, cha tôi đã qua đời hơn 25 năm trước. Tôi vẫn nhớ như in ngày đó, vào một ngày đầu tháng Sáu, khi chị gái tôi gọi điện thoại từ Portland, Oregon và nói với tôi rằng: “Cha mất rồi.” Đó là ngày sau ngày 6/6 – Ngày D-Day (ngày đổ bộ), một ngày khắc ghi trong trái tim của cha tôi vì ông đã nhận sự uỷ nhiệm từ Hải quân Hoa Kỳ gần khoảng thời gian đó. Ông ấy đã rất tự hào về sự phục vụ của mình trong quân đội. 

Tôi cảm thấy như bị đấm một cú thật mạnh vào bụng. Tôi như ngừng thở, nói với chị gái rằng tôi sẽ gọi lại cho chị ấy sau, rồi ngồi bệt xuống sàn nhà trong nước mắt. 

mối tình đầu của con gái
Tác giả và cha cô, Danny Marquez, trong một chuyến thăm Portland, Oregon khoảng một năm trước khi ông qua đời. (Ảnh: Anita Sherman)

Chúng tôi đã chuyển đến Virginia nhiều năm trước và giữa các chuyến thăm, cha tôi thường xuyên gọi điện vào tối thứ Sáu hoặc sáng thứ Bảy để biết tôi sống thế nào, cháu của ông ra sao hay thời tiết có gì đặc biệt. Tôi dựa vào những cuộc hội thoại như thế này để kết nối với ông từ xa, nhưng ông vẫn ở rất gần trong trái tim tôi. 

Là một người kỷ luật và nghiêm khắc, ông có thể khiến tôi khiếp sợ chỉ bằng một cái nhìn. Là một kỹ sư, ông không thể hiểu hoặc có lẽ không bao giờ chấp nhận rằng toán học không phải là sở trường của tôi. Nhưng vào đầu mỗi năm học, ông sẽ tỉ mỉ giúp tôi bọc sách, đưa tôi đến cửa hàng để mua đồ dùng học tập và hướng dẫn tôi làm bài tập về nhà — đặc biệt là bất cứ điều gì liên quan đến các con số.

Danny Marquez
“Tôi luôn muốn làm nhân viên phục vụ chơi golf cho Cha tôi,” tác giả nói về cha mình, Danny Marquez, một người đam mê chơi golf. (Ảnh: Anita Sherman)

Tôi mang một nửa dòng máu Philippines (của cha) và một nửa dòng máu Tây Ban Nha (của mẹ). Khi tôi còn đi học, khoảng 7 tuổi, tôi biết rằng tôi không giống hầu hết những đứa trẻ khác. Điều này không khiến tôi thấy phiền lòng, nhưng tôi rất tò mò, vì vậy tôi đã hỏi cha mình: “Cha ơi, con là người nước nào vậy?” Ông nhìn tôi và nói: “Con là người Mỹ, đó là tất cả những gì con cần biết.”

Tôi cảm thấy ổn. Cha tôi đến đất nước này từ Philippines vào cuối những năm 1920, trở thành một công dân Mỹ, tốt nghiệp với vài tấm bằng kỹ sư, kết hôn với mẹ tôi, và trở thành chỉ huy trong Hải quân Hoa Kỳ, ông thích chơi golf, lái xe Cadillacs và điểm mấu chốt là ông rất chiều chuộng tôi. 

Khi Marquez còn là một thiếu niên, ông đã tham gia học viện quân sự ở Philippines. Ông khoảng 14 tuổi trong bức ảnh. Ông thích quân đội từ khi còn rất ít tuổi. (Ảnh: Anita Sherman)

Tôi nhớ một kỷ niệm rất đẹp vào ngày Lễ Tình yêu, ông về nhà với một chiếc hộp sôcôla rất lớn cho mẹ tôi và một hộp bé hơn cho tôi. Cả hai hộp đều có hình trái tim, màu đỏ, được buộc một chiếc nơ tuyệt đẹp và cực kỳ đặc biệt với một cô gái trẻ mà nhiều năm rồi mà vẫn chưa có bạn trai như tôi. 

Những kỷ niệm đầu tiên
Những kỷ niệm đầu tiên của tác giả với cha mình là những chuyến đi đến bờ biển Oregon. Tác giả trong bức ảnh khi ấy mới chỉ là một đứa trẻ, cùng cha của cô, Danny, và mẹ, Aurora Marquez. (Ảnh: Anita Sherman)

Và sau đó xuất hiện tiệm bánh Helen Bernhard Bakery. Nó vẫn còn ở đó với sự quyến rũ cổ điển và những sản phẩm tuyển chọn hảo hạng các loại bánh ngọt, bánh mì và bánh nướng. Khi tôi cảm thấy đặc biệt dũng cảm (và cần một điều ngọt ngào), tôi sẽ gọi điện cho ông tại văn phòng và yêu cầu ông dừng lại trên đường về nhà. Ông ấy sẽ luôn đồng ý.

Đôi khi, ông ấy sẽ bực tức trước sự bộc trực, bướng bỉnh hoặc cố chấp của tôi và sẽ thốt lên, “Con bị sao vậy… con bị điên hay bị sao đó vậy?” Chà, tôi biết mình không bị điên nên tôi phải trở thành “bị sao đó”.

mối tình đầu của con gái
Ông Marquez rất tự hào về khoảng thời gian phục vụ trong Hải quân Hoa Kỳ. Ông đạt được cấp bậc chỉ huy. Trong Thế chiến II, ông đóng quân ở Hoa Thịnh Đốn, làm việc trong Chương trình Lend-Lease nhưng ông muốn chỉ huy một chiếc tàu ngầm. (Ảnh: Anita Sherman)

Tôi theo học một trường Công giáo do những nữ tu Holy Child giảng dạy. Họ có thể rất khắc nghiệt. Đặc biệt, một người cao, gầy, yểu điệu với vẻ mặt như ma khiến tôi sợ chết khiếp. Thông thường, bố tôi nhờ mẹ tôi tham dự các cuộc họp phụ huynh của trường; nhưng lần đó, tôi đang học lớp Năm, ông đã đi cùng bà. Tôi sợ điều tồi tệ nhất sẽ diễn ra.

Chính cha tôi đã đến gặp tôi vào cuối buổi tối hôm đó.

“Có điều gì đó không ổn với người phụ nữ đó… Cha nghĩ cô ấy giống như một phù thủy. Đừng lo lắng về cô ấy, con sẽ ổn thôi.”

mối tình đầu của con gái
Ông Danny Marquez khi còn là một thanh niên trẻ vào một mùa hè. Ông thích phục vụ trong Hải quân Hoa Kỳ. (Ảnh: Anita Sherman)

Tôi như bừng sáng. Mọi thứ trên thế giới giờ đã ổn. Tôi có tình yêu và sự ủng hộ vô điều kiện của cha tôi và đó là tất cả những gì quan trọng. Ông ấy là nhà vô địch trong lòng tôi.

Khi tôi vào đại học, tôi muốn theo học nghệ thuật. Ông không có suy nghĩ nào về điều này và nói với tôi rằng nghệ thuật chỉ là một sở thích, vì vậy tôi đã học chuyên ngành truyền thông, tập trung vào báo chí. Trong Giáng Sinh đầu tiên của tôi ở trường đại học, ông đã tặng tôi một chiếc hộp vẽ đầy những bút vẽ, màu vẽ các loại và dầu hạt lanh. 

Cha tôi yêu thích lịch sử. Ông thích mày mò và chế tạo mọi thứ. Ông đã sở hữu một số bằng sáng chế cho các phát minh và nỗ lực sáng tạo của mình. Ông ấy có thể may vá. Ông có thể nấu ăn. Ông là một người yêu nước. Ông yêu mến đất nước này. Ông đã chu cấp đầy đủ cho gia đình mình.

Tôi rất biết ơn vì Ngày của Cha — với di sản gần 50 năm ở Hoa Kỳ — được tôn vinh. Tôi nợ cha tôi rất nhiều.

Danny Marquez tới Hoa Kỳ
Luôn hạnh phúc trong bộ quân phục, Danny Marquez tới Hoa Kỳ, trở thành công dân Mỹ, và tham gia vào Hải quân Hoa Kỳ. Ông cuối cùng nghỉ hưu với tư cách là một chỉ huy. (Ảnh: Anita Sherman)

Tôi tin rằng, với một người con gái, cha chính là mối tình đầu tiên. Ông trao cho bạn đôi tay và trái tim mình. Khi ông ra đi, dù bạn bao nhiêu tuổi, trong một khoảng thời gian, bạn sẽ cảm thấy bị bỏ rơi và mất mát như một đứa trẻ mồ côi. 

Một vài ngày sau khi cha tôi qua đời, đó là một buổi sáng và tôi chuẩn bị tỉnh dậy. Cửa sổ cạnh giường tôi có một vết nứt. Không có gió thổi bên ngoài nhưng tôi cảm thấy một luồng không khí đặt biệt phả vào khuôn mặt. Đó có phải Cha không, hay tôi điên rồi hoặc bị sao đó?

Chủ nhật là Ngày của Cha. Con rất nhớ cha. 

Anita L. Sherman là một nhà báo từng đoạt giải thưởng, có hơn 20 năm kinh nghiệm làm nhà văn/biên tập viên cho các tờ báo địa phương và các ấn phẩm khu vực ở Virginia. Hiện cô là nhà văn tự do và đang viết cuốn tiểu thuyết đầu tiên của mình. Cô là mẹ của 3 đứa con đã trưởng thành, là bà ngoại của 4 đứa cháu và hiện sống ở Warrenton, Virginia. Liên lạc với cô ấy qua [email protected]

Anita L. Sherman
Thiên An biên dịch
Tham khảo bản gốc từ The Epoch Times

Xem thêm:

Với 22 ngôn ngữ, Epoch Times là một kênh truyền thông Mỹ độc lập theo nguyên tắc Sự Thật và Truyền Thống. Thông qua những bài báo trung thực, cung cấp sự thật và làm sáng tỏ những vấn đề xã hội quan trọng, Epoch Times mong muốn gửi đến Quý độc giả những giá trị nhân văn của sự chính trực, lương thiện, lòng trắc ẩn, hay những bài học quý giá từ lịch sử, đồng thời tôn vinh các giá trị phổ quát của nhân loại.

Rất mong nhận được sự ủng hộ và đồng hành của Quý độc giả thông qua việc chia sẻ, lan tỏa các bài viết đến với cộng đồng. Epoch Times tin rằng đây là cách để chúng ta cùng kiến tạo tương lai, đi tới một đại kỷ nguyên mới huy hoàng và đẹp đẽ hơn.


Mọi ý kiến và đóng góp bài vở, xin vui lòng gửi về: [email protected]