Trong bài viết trước, chúng ta đã biết việc Đức Chúa Trời đặt câu hỏi trong Kinh Thánh không có nghĩa sự toàn tri của Ngài bị giới hạn. Ngược lại, thông qua những câu hỏi đó là cách mà Ngài tiết lộ cho người trong cuộc hiểu được bản chất của trò chơi, hay nói cách khác là Tính chân thực. Điều này có ý nghĩa trong việc phơi bày những tư tưởng và cảm xúc sai lầm thao túng con người. 

Xem lại Phần I

Và điều thú vị là, trong Kinh Thánh, Đức Chúa Trời không phải là người đầu tiên đặt câu hỏi, mà lại là con rắn trong câu chuyện quen thuộc về Adam và Eva. Sử gia người Anh Richard Cavendish đã mô tả con rắn này “là một trong những huyền thoại quan trọng của nền văn minh Âu Châu”. Ông nói rằng nó đã “khai sáng cho toàn bộ hệ thống phản ứng và kết nối trong tâm trí”.

Vậy con rắn là ai và câu hỏi đó là gì? Và tại sao nó lại quan trọng, hay theo cách nói của Cavendish, nó đã khai sáng điều gì trong tâm trí?

Con rắn mê hoặc Adam và Eva chính là hóa thân của Satan, kẻ thù số một của  Chúa và loài người. Hãy xem xét câu hỏi của nó. Có nhiều tranh cãi gay gắt về việc câu hỏi của Satan trong sách Sáng Thế là được đề cập đến Eva chứ không phải Adam, điều đó có ngụ ý rằng phụ nữ là phái yếu. 

Tất nhiên John Milton đã đưa câu chuyện này vào thiên sử thi “Thiên Đường Đã Mất” (Paradise Lost) của ông. Nhưng tôi nghĩ, trên thực tế, giới tính không phải là điểm yếu. Cả hai đều phạm tội nghiêm trọng bởi vì họ đều háo hức thực hiện lỗi lầm bất chấp lệnh cấm, và Adam cũng có vẻ như phạm tội không chút đắn đo. 

Câu hỏi của Chúa Phần II
Có thể Eva là người hái quả táo từ cây biết Thiện ác, nhưng Adam dường như không hề phản đối việc ăn trái cấm. Tranh của Theodor de Bry (1528-1598) và Jodocus van Winghe (1544 -1603). (Ảnh: Phạm vi công cộng)

Câu hỏi dẫn dắt gây hiểu lầm của Satan

Câu hỏi của Sa-tan rất đơn giản: “Có phải Đức Chúa Trời đã nói rằng, ‘Con không được ăn bất kỳ cây nào trong vườn?’” Trong câu hỏi này có hai điều cần lưu ý. Thứ nhất, giọng điệu của câu hỏi như có một sự của trách móc đối với Chúa, như thể một người nào đó đã khá tuỳ tiện ngăn cấm một số điều tốt đẹp mà người khác (Eva) được hưởng.

Điều thứ hai có lẽ còn mạnh hơn. Việc trích dẫn lời của Chúa nói và cố tình làm sai lệch một chút để người khác không dễ dàng nhận thấy. Nó như mời gọi người trả lời là Eva vào một loại trạng thái hưng phấn mà tất cả chúng ta từng trải qua: Chúng ta rất háo hức sửa lỗi cho ai đó, và khi làm như vậy, chúng ta cảm thấy như thể mình vượt trội hơn người khác vì cảm giác  biết nhiều hơn họ. 

Chúa thực sự đã nói gì với Adam? Không phải là “Con không được ăn bất kỳ cây nào trong vườn” mà ngược lại: “Con có thể tự do ăn bất kỳ cây nào trong vườn; trừ cây biết Thiện ác, các con không được ăn, vì hễ ngày nào con ăn trái cây ấy, con sẽ chết.” 

Bản chất của hai việc này rất khác nhau: “không ăn bất kỳ thứ gì” so với việc “có thể tự do ăn” nhưng với một điều cấm cụ thể. Tất nhiên, bằng cách trích dẫn sai câu nói của Chúa, Satan cũng tránh được việc nhắc nhở Eva về điều cấm thật sự là gì. Và trong sự háo hức muốn sửa sai Satan, Eva dường như cũng không nhớ chính xác lời dặn dò của Chúa. Lời nói của Chúa trong suy nghĩ của Eva trở thành “không chạm vào” chứ không phải là “không được ăn” (phóng đại sự cấm đoán) và “con sẽ chết”. Eva đang gợi ý một hình phạt có điều kiện; nói cách khác là giảm nhẹ nó. 

Đối với tất cả sự việc này, dùng phương pháp phân tích ngôn ngữ một cách sâu xa, có vẻ rõ ràng là Eva muốn ăn trái cây – cũng như Adam, người không có một chút đắn đo khi tham gia cùng cô – bởi vì Eva muốn được thoả mãn (“ăn ngon”), cô ấy khao khát được chiêm ngưỡng (“mãn nhãn”), và cô ấy mong muốn thông thái như Đức Chúa Trời (“làm cho một người trở nên thông thái”). Những ham muốn đối với đồ ăn, thỏa mãn dục vọng cá nhân, và tính tự phụ hay kiêu ngạo của Eva đã dẫn dắt cô  nghe theo lời của Satan. 

Và như Đức hồng y John Henry Newman đã nói trong cuốn “Biện hộ cho sự sống” (Apologia Pro Vita Sua) rằng: “Và vì vậy tôi tranh luận về thế giới này rằng; nếu trên đời có Chúa, vì có Chúa, loài người bị vướng vào một số tai họa khủng khiếp. Điều đó đi ngược lại với mục đích của Đấng Tạo Hoá.” 

Đã có một số “tai họa khủng khiếp của loài người” và tai họa này vẫn đang tồn tại, đe dọa chúng ta cho đến ngày nay. Tất cả các tôn giáo đều chứng thực việc này – và họ cũng không tồn tại nếu thiếu nó – tất cả các tôn giáo đều tìm cách giải quyết những đau khổ và mục đích của loài người, họ cố gắng khắc phục thông qua việc thờ phụng và sùng kính. Cơ Đốc Giáo có một từ đặc biệt dành cho “tai họa khủng khiếp của loài người” nó được gọi  là  Sự Sa Ngã (The Fall).

Câu hỏi của Chúa Phần II
Câu hỏi của con rắn dẫn đến Sự Sa Ngã, đánh dấu việc rời xa Thần đầu tiên của con người. Một phần trong bức tranh “Trục Xuất Adam và Eva khỏi Thiên Đàng,” của Gustave Doré vẽ năm 1866, trong bộ tranh khắc gỗ nổi tiếng Thánh Kinh Diệu Kỳ (La Grande Bible de Tours) (Ảnh: US-PD)

Sự tồn tại mạnh mẽ của Satan

Ngày nay Satan còn tồn tại không? Câu trả lời là có! Satan vẫn còn tồn tại và lớn mạnh, những tình tiết trong câu chuyện này, sự thật này, đang nói với chúng ta chính xác cách mà Satan gây ảnh hưởng. (Satan giỏi thuyết phục, các trò xảo quyệt giúp hắn mê hoặc được rất nhiều thiên thần khác làm tay sai cho mình). Vậy nên, điều quan trọng là phải chú ý tới tất cả những sự thật xuất hiện trong thần thoại, đặc biệt là những điều viết trong những cuốn sách Thiêng, vì những sự thật này chính là hàm ý sâu xa của các tầng chân lý. 

Vậy thì, điều này giúp gì trong việc hiểu về Satan và cách thức hoạt động của hắn trong thời đại ngày nay? Nếu chúng ta nhìn vào mô thức của hắn trong câu chuyện với Eva, chúng ta thấy rằng Ác quỷ có ba bước quyết định.

Ba bước của Ác Quỷ:

  1. Làm bạn với nạn nhân và định hướng nạn nhân theo hướng vì ích lợi của chính họ. Chúng ta hãy nhớ lại việc Satan đã xuất hiện và giúp Eva trưởng thành như một con người: Cô sẽ khôn ngoan hơn nhờ kinh nghiệm mà hắn biện hộ, hơn nữa, tất nhiên, trong khi làm việc này hắn khuyến khích Eva nghĩ rằng cô ấy là người hiểu rõ nhất (tìm hiểu thêm điều này ở bước 3). Và khi giả làm bạn của Eva, hắn tỏ ra rất có đạo đức.
  2. Trích dẫn sai hoặc bóp méo sự thật của tình huống để gây ra sự nhầm lẫn tệ hại, nhưng đáp ứng một lối thoát dễ dàng. Điều này được thực hiện bằng cách khuyến khích Eva có cảm giác hiểu biết nhiều hơn và tốt hơn thông qua các cách diễn giải khác nhau về sự việc – những cách diễn giải phù hợp với mong muốn của Eva (và của chúng ta).
  3. Khơi gợi, cổ vũ cảm giác vượt trội về mặt đạo đức ở nạn nhân, dễ dàng cho phép Eva (và chúng ta) cảm thấy mình vượt trội về tài năng và đức hạnh; tận hưởng sự cả tin của cô ấy ngay cả khi cô bắt đầu nghĩ về việc mình thật sự tốt như thế nào.

Bước thứ tư có thể bảo đảm là khi nạn nhân rơi vào thảm hoạ, hắn sẽ biến mất chứ  không phải là có mặt ở đó để cùng khắc phục hậu quả. 

Cách thức hoạt động của Satan thời hiện đại

Có thể thấy tất cả các phương pháp luận này có trong các hệ tư tưởng “thức tỉnh”, tràn ngập xung quanh chúng ta ngày nay. Nó lường gạt để thu hút chúng ta với mục đích (bước 1) thể hiện sự thân thiện, (bước 2) xuyên tạc sự thật và (bước 3) khắc sâu những cảm giác về sự vượt trội ở mặt đạo đức. 

Robert Oulsds và Niall McCrae viết trong cuốn sách nổi tiếng “Đạo Đức – Con Virus Văn Hoá”( Moralitis: A Cultural Virus) đã đưa ra một cái nhìn tổng quan về vấn đề này liên quan đến Vương quốc Anh (tất nhiên không đề cập đến mối liên hệ với Satan mà tôi đang nói). Họ viết: “Nhiệm vụ của các đảng cánh tả hiện nay không còn là nhiệm vụ của xã hội chủ nghĩa nữa. Họ tuyên bố đấu tranh cho sự bình đẳng, nhưng thực sự đây là một chiến dịch vụ lợi phá hoại xã hội truyền thống.” Do đó, hãy lưu ý rằng “đấu tranh cho sự bình đẳng” (bước 1), nghe có vẻ thân thiện. Đó là giúp đỡ người khác, những người ở tầng lớp dưới, để họ có thể được “bình đẳng”.

Nhưng sau đó, Oulds đưa ra một số dữ kiện thực tế để vạch trần sự lừa dối của chủ nghĩa bình đẳng (bước 2). Ở Anh, “Chủ nghĩa nữ quyền hiện nay rất quan tâm tới sự chênh lệch lương theo giờ của người dẫn chương trình ở BBC được trả lương bình quân cao hơn nhân viên tạp vụ… Đảng Bình Đẳng Phụ Nữ trung lưu ở Anh được thành lập vào thời điểm các em gái có trình độ học vấn cao hơn các em trai ở lĩnh vực giáo dục, và phụ nữ trẻ có thu nhập cao hơn nam giới ở cùng độ tuổi. Khái niệm về đặc quyền của nam giới cũng mâu thuẫn với khoảng cách trong những người vô gia cư, những nạn nhân của bạo lực, tù tội, tự tử và khoảng cách về quyền nuôi con. Và khái niệm đặc quyền của người da trắng là phi lý đối với các tầng lớp xã hội thấp hơn “bị bỏ lại phía sau”. 

Câu hỏi của Chúa Phần II
Satan ngụy biện cho nạn nhân, sau đó xuyên tạc sự thật làm mê hoặc và rồi khắc sâu trong họ cảm giác về sự vượt trội về mặt đạo đức. “Adam, Eva với Trái cấm và con rắn” (Adam and Eve With Apple and Serpent)  tranh của Marcantonio Raimondi và Albrecht Dürer. Bảo tàng nghệ thuật Metropolitan. (Ảnh: Phạm vi công cộng)

Cuối cùng, bước 3 của chương trình nghị sự về vấn đề “thức tỉnh”, đó là ý thức về sự ưu việt về đạo đức, Oulds nhận xét rằng giai cấp công nhân không quan tâm đến bản sắc chính trị  và các quan niệm tôn nghiêm về ‘đặc quyền của người da trắng” hay  “nam tính độc hại”  và “chín mươi chín giới tính”. Ông tiếp tục đối chiếu cách giới tinh hoa thành thị  và quốc tế đã đảm nhận quyền tối cao về đạo đức so với tầng lớp dân thường – hàng ngày chỉ cần cù lao động – họ cảm thấy khó hiểu, chứ chưa nói đến việc chấp nhận – tại sao chỉ có người da trắng mới được đặc quyền, tại sao chỉ có đàn ông là độc hại và tại sao chúng ta cần tôn vinh chín mươi chín giới tính. Những người dân bình thường, thực tế luôn có những mối bận tâm khác quan trọng hơn.

Nếu nhớ lại cuộc thảo luận về các câu hỏi của Đức Chúa Trời trong Phần 1 của bài viết này, chúng ta sẽ thấy rằng có một sự khác biệt to lớn giữa mục đích của Đức Chúa Trời và Satan: Chúa sáng tạo, dạy dỗ và đào luyện con người, còn mục đích của Satan dựa trên cơ sở xuyên tạc, bóp méo sự thật và dối lừa để cám dỗ và hủy hoại con người.

Những câu chuyện cổ – như tôi vẫn thường viết trên những trang này – là những câu chuyện chân thực sâu sắc nhất. Và nếu tất cả chúng ta bắt đầu chú ý hơn tới cách thức hoạt động của Satan, chúng ta sẽ ý thức và chủ động hơn để loại bỏ hắn ra khỏi khu vườn tâm trí của chúng ta. 

James Sale tác giả của hơn 50 cuốn sách, tác phẩm mới nhất có tên là “Lập bản đồ động lực cho các nhóm hoạt động hàng đầu” (Routledge, 2021). Ông đã giành giải nhất trong cuộc thi thường niên của Hội các nhà thơ cổ điển 2017 tổ chức tại New York vào năm 2019. Tập thơ gần đây nhất của ông là “HellWard”. Để biết thêm thông tin về tác giả hãy truy cập TheWiderCircle.webs.com

James Sale
Thuần Thanh biên dịch

Xem thêm:

Với 22 ngôn ngữ, Epoch Times là một kênh truyền thông Mỹ độc lập theo nguyên tắc Sự Thật và Truyền Thống. Thông qua những bài báo trung thực, cung cấp sự thật và làm sáng tỏ những vấn đề xã hội quan trọng, Epoch Times mong muốn gửi đến Quý độc giả những giá trị nhân văn của sự chính trực, lương thiện, lòng trắc ẩn, hay những bài học quý giá từ lịch sử, đồng thời tôn vinh các giá trị phổ quát của nhân loại.

Rất mong nhận được sự ủng hộ và đồng hành của Quý độc giả thông qua việc chia sẻ, lan tỏa các bài viết đến với cộng đồng. Epoch Times tin rằng đây là cách để chúng ta cùng kiến tạo tương lai, đi tới một đại kỷ nguyên mới huy hoàng và đẹp đẽ hơn.


Mọi ý kiến và đóng góp bài vở, xin vui lòng gửi về: [email protected]