Ngày 25 tháng 4 năm 1915, Quân đoàn Úc và New Zealand (ANZAC) đã đổ bộ lên bán đảo Gallipoli ở Thổ Nhĩ Kỳ. Nhiệm vụ của họ là đánh chiếm Dardanelles, một eo biển ở phía tây bắc của đất nước, từ những người Ottoman là đồng minh của Đức.

Ảnh chụp từ trên cao Bảo tàng Tưởng niệm Chiến tranh Auckland, Auckland, New Zealand. (Ảnh: krug_100/Shutterstock)

Trong hơn tám tháng, binh lính của cả hai bên đã phải chịu nhiều tổn thất: 87,000 người Ottoman Turk {những người Ottoman nói tiếng Thổ Nhĩ Kỳ} và 44,000 lực lượng Đồng minh, bao gồm 8,500 người Úc và 2,779 người New Zealand, đã thiệt mạng. Một trong sáu người New Zealand được cử đến chiến đấu ở Gallipoli đã tử vong trong trận chiến.

Ngày nay, 25/4 là Ngày ANZAC, ngày người dân Úc và New Zealand tụ họp và tổ chức lễ tưởng niệm những người đồng hương đã hy sinh để bảo vệ hòa bình cho thế hệ tương lai. Ở New Zealand, một trong những cách để tôn vinh những anh hùng trong chiến tranh là mọi người cùng tham dự nghi lễ lúc bình minh, thời điểm quân ANZAC đổ bộ vào Gallipoli. Các buổi lễ trên khắp đất nước cũng được tổ chức theo nghi thức lễ tang quân đội truyền thống. Ở trung tâm Auckland, mọi người tụ tập bên ngoài Bảo tàng Tưởng niệm Chiến tranh Auckland (Auckland War Memorial Museum) trên khu đất thánh hiến của Tòa Án Danh Dự (Court of Honor), giống như một nghĩa trang dành cho tất cả những người đã ngã xuống, và Cenotaph, là một ngôi mộ trống.

Ban đầu, Bảo tàng Tưởng niệm Chiến tranh Auckland được thành lập vào năm 1929 để tôn vinh những người đã hy sinh trong Thế Chiến Thứ Nhất, nhưng giờ đây nó là một đài tưởng niệm cho tất cả những người New Zealand đã mất mạng trong các cuộc xung đột.

Đài tưởng niệm nhân dân

Bảo tàng Tưởng niệm Chiến tranh Auckland được xây dựng cho người dân bởi chính người dân. Quỹ xây dựng do những người Auckland quyên góp sau Thế Chiến Thứ Nhất để tưởng nhớ những người đã khuất. 

Năm 1922, Viện Kiến trúc Hoàng gia Anh tổ chức một cuộc thi thiết kế tòa nhà; và hãng Grierson, Aimer, and Draffin của Auckland đã giành chiến thắng. Bản thiết kế đoạt giải theo phong cách tân cổ điển, mang âm hưởng của một ngôi đền Hy Lạp hoặc La Mã. Hàng cột hiên của tòa nhà gần như là một bản sao của đền Parthenon ở Hy Lạp.

Tòa nhà gốc đã được mở rộng thêm hai lần, lần đầu tiên vào những năm 1950 và lần gần đây hơn cách đây hơn hai thập kỷ.

Các chi tiết thiết kế gợi lên sự cảm phục với lòng dũng cảm yêu nước. Trên mặt tiền của tòa nhà gốc, một bức phù điêu thể hiện các cảnh tượng trong Thế Chiến Thứ Nhất. Trên mỗi ô cửa sổ là hình điêu khắc những trận chiến mà người New Zealand đã từng tham chiến.

Phía trên các đầu cột của mặt tiền phía bắc có khắc một đoạn trích đầy ý nghĩa trong bài văn tế của chính khách Hy Lạp cổ đại Pericles, là một phần của lễ tang công cộng hàng năm dành cho những người đã hy sinh trong Chiến tranh Peloponnisos. Đoạn trích như sau:

“Toàn bộ trái đất là nơi chôn cất những người lừng danh. Họ không chỉ được tưởng nhớ qua những hàng cột uy nghiêm và những dòng chữ khắc trên bia mộ nơi tổ quốc thân yêu. Mà cả ở những vùng đất xa xôi cũng tưởng nhớ đến họ không phải trên bia đá mà là trên trái tim của con người”.

Bảo tàng Tưởng niệm Chiến tranh Auckland. (Ảnh: Ricardo Barata/Shutterstock)
Theo truyền thống, buổi lễ lúc bình minh Ngày ANZAC kết thúc bằng câu thứ tư trong bài thơ “Dành cho người ngã xuống” (For the Fallen) của Laurence Binyon, được đề trên tấm bia bên trên: “Họ sẽ không già đi, khi chúng ta già đi/ Tuổi tác sẽ không làm họ mòn mỏi, năm tháng cũng không kết án được họ/ Lúc mặt trời lặn và buổi bình minh/ Chúng ta sẽ tưởng nhớ đến họ”. (Ảnh: Dan Campbell/Shutterstock)
Auckland Cenotaph là bản sao của đài tưởng niệm Cenotaph ở Whitehall, London do Sir Edwin Luyten thiết kế. Các bản vẽ ghi cho London Cenotaph rất tốn kém, vì vậy một trong những kiến trúc sư của Auckland đã kiên nhẫn dành hàng giờ đồng để xem các đoạn phim tài liệu ngắn trong rạp chiếu phim, chờ đợi đoạn phim có London Cenotaph xuất hiện để phác thảo thiết kế. (Ảnh: ChameleonsEye/Shutterstock)
Một dòng chữ trên Auckland Cenotaph. (Ảnh: Ricardo Barata/Shutterstock)
Ngày ANZAC: Hàng năm vào ngày 25/4, người Úc và người New Zealand tưởng niệm những người đồng hương đã hy sinh trong chiến tranh. Tại Auckland, New Zealand, các binh sĩ tập trung cho nghi lễ lúc bình minh tại Bảo tàng Tưởng niệm Chiến tranh Auckland. (Ảnh: Bảo tàng Tưởng niệm Chiến tranh Auckland-Tamaki Paenga Hira)
Mọi người vây quanh Cenotaph cho Nghi lễ Bình minh tại Bảo tàng Tưởng niệm Chiến tranh Auckland vào ngày 25/4/2017. (Ảnh: Phil Walter/Getty Images)
Một cựu chiến binh xem nghi lễ bình minh tại Bảo tàng Tưởng niệm Chiến tranh Auckland vào ngày 25 tháng 4 năm 2017. (Ảnh: Phil Walter/Getty Images)
Hoa anh túc được đặt trên Cenotaph sau nghi lễ bình minh tại Bảo Tàng Tưởng Niệm Chiến tranh Auckland vào ngày 25/4/2017. (Ảnh: Phil Walter/Getty Images)
Ngày 25/4/1915, Quân đoàn Úc và New Zealand (ANZAC) đổ bộ lên bán đảo Gallipoli, thuộc Thổ Nhĩ Kỳ. Trong tám tháng, họ đã chiến đấu ác liệt chống lại quân Ottoman, là đồng minh của Đức. (Ảnh: Ricardo Barata/Shutterstock)
Trên mặt tiền của Bảo tàng Tưởng niệm Chiến tranh Auckland, một bức phù điêu thể hiện các hình ảnh trong Thế Chiến Thứ Nhất.. (Ảnh: Bjankuloski06en / CC BY-SA 3.0)
Kiến trúc tân cổ điển và nghệ thuật bản địa có thể được nhìn thấy khắp Bảo tàng Tưởng niệm Chiến tranh Auckland. Một đường diềm được trang trí ở trung tâm lặp đi lặp lại hình ảnh Koru, lá non cuộn tròn của dương xỉ bạc (silver fern). Cây dương xỉ bạc có nguồn gốc từ New Zealand và là một họa tiết truyền thống được sử dụng trong nghệ thuật Maori đại diện cho hòa bình, phát triển và sức mạnh. (Ảnh: EQRoy / Shutterstock)
Trần kính màu (leadlight ceiling) trong Bảo tàng Tưởng niệm Chiến tranh Auckland thể hiện phù hiệu áo giáp của các khu tự trị và thuộc địa của Anh trong Thế chiến thứ nhất (Ảnh: EQRoy/Shutterstock)
Kính màu trong Đại sảnh Kỷ niệm Thế Chiến Thứ Hai tưởng nhớ những người New Zealand vô danh, chẳng hạn như y tá và các nữ quân phục vụ trong Hải quân, Lục quân và Không quân. Ngoài ra còn có người già, phụ nữ và trẻ em ở nhà. (Ảnh: ChameleonsEye/Shutterstock)

Epoch Times Staff
Phương Du biên dịch
Tham khảo bản gốc từ The Epoch Times.

Xem thêm:

Với 22 ngôn ngữ, Epoch Times là một kênh truyền thông Mỹ độc lập theo nguyên tắc Sự Thật và Truyền Thống. Thông qua những bài báo trung thực, cung cấp sự thật và làm sáng tỏ những vấn đề xã hội quan trọng, Epoch Times mong muốn gửi đến Quý độc giả những giá trị nhân văn của sự chính trực, lương thiện, lòng trắc ẩn, hay những bài học quý giá từ lịch sử, đồng thời tôn vinh các giá trị phổ quát của nhân loại.

Rất mong nhận được sự ủng hộ và đồng hành của Quý độc giả thông qua việc chia sẻ, lan tỏa các bài viết đến với cộng đồng. Epoch Times tin rằng đây là cách để chúng ta cùng kiến tạo tương lai, đi tới một đại kỷ nguyên mới huy hoàng và đẹp đẽ hơn.


Mọi ý kiến và đóng góp bài vở, xin vui lòng gửi về: [email protected]